Tết 2018  ·· * ··  Chúc Mừng Năm Mới Năm Mậu Tuất  ·· * ··  
   
GOOGLE DỊCH
BẢN ĐỒ THẾ GIỚI
KHÁCH THĂM VIẾNG
430,539

Lan Hoàng Hậu - Hoa trắng ngày xưa (Phan thị Kim Phượng '78)

Tuesday, December 28, 201012:00 AM(View: 2120)

Lan Hoàng Hậu
Phan thị Kim Phượng '78

Bắt đầu từ lúc nào... tôi không nhớ, 
Cứ mỗi lần về lại chốn quen xưa, 
Mái trường ơi! Thương biết mấy cho vừa, 
Chiều nhạt nắng... hoàng hôn về lặng lẽ. 
*** 
Chiều thầm lặng, đếm bước chân nghe lạ, 
Gió rì rào nhắc nhở chuyện ngày qua, 
Biết bao mùa xuân, măng mọc tre già, 
Bóng cổ thụ... che đàn chim thơ dại. 
*** 
Sống mãi trong tôi... tháng ngày xưa ấy! 
Những hàng cây, những lối nhỏ đi về, 
Chiều tan trường, mưa bụi lất phất bay, 
Làm ướt tóc... cho ai hờn... ai dỗi. 
*** 
Tình bằng hửu... sao lòng tôi bối rối, 
Nghĩa thầy trò... bao kỷ niệm xa xôi, 
Dù đường đời có muôn lối ngược xuôi, 
Lời giáo huấn là khuôn vàng thước ngọc. 
*** 
Lan hoàng hậu � xưa hay cài trên tóc, 
Màu tím buồn, vần thơ cũng buồn theo, 
Người yêu thơ? Cho tôi lại làm eo, 
Gom hoa tím... ném vào dòng nước chảy! 
*** 
Lan hoàng hậu trôi theo dòng nước chảy, 
Mà thời gian có níu kéo được nào! 
Mặc cho hoa trôi nước cuốn về đâu, 
Hoa lưu lạc giữa dòng đời dâu bể! 
*** 
Thầy đó trường đây... với bao niềm suy nghĩ, 
Từ bây giờ cho mãi đến ngày sau, 
Dẫu một mai kỷ niệm có phai màu, 
Gom góp lại làm hành trang cuộc sống. 

20/11/2008


HOA TRẮNG NGÀY XƯA 

Phan thị Kim Phượng '78

Thơ: 
Ai về trường cũ cho tôi nhắn, 
Gởi mấy vần thơ đến bạn hiền, 
Lâu lắm xa rồi không gặp nữa, 
Bao giờ trở lại chốn quen xưa. 
Lý con sáo: 
Câu 6: Dù đường đời muôn lối, 
Tôi vẫn mơ cánh hoa ngày xưa, 
Dâng cho đời hương thơm sắc son, 
Dẫu bảo giông vẫn không mờ phai. 
Vọng cổ câu 1: 
Đây cánh ngọc lan vẫn còn trong mơ ước, xoa dịu nỗi đau thương, đắp xây nguồn hạnh phúc, mang chút hương thơm dâng tặng cho... đời..., nắng táp mưa sa vẫn tươi thắm rạng ngời..., ép cánh hoa xưa vào trang lưu bút, lòng bồi hồi nhớ thầy bạn năm xưa, nhớ mái trường bao kỷ niệm sớm trưa, như vẫn còn đây giấc mộng buổi ban đầu, tuổi học trò mơ ước xa xôi, đâu hiểu chuyện đời thường, nhiều phong ba dâu bể. 
Vọng cổ câu 2: 
Rồi một mùa thu sân trường cây tuông lá chết, như tiễn người đi, đi mãi không về ..., trời quê hương khói lửa tư bề..., anh rời bỏ trường xưa ra đi đáp lời sông núi, tôi ngập ngừng không hẹn buổi trùng hoan, tuy xa anh tuy cách ải quan san, nhưng vẫn nhớ mãi những ngày xưa thân ái, những ngày cùng học bên nhau bằng tâm tình người em gái, rồi tôi lại lên đường đi làm nữ cứu thương. 
Thơ: 
Hoa vẫn còn đây, tôi với hoa, 
Cùng chung tâm sự với nhau mà... 
Đếm từng cánh mỏng bay trong gió. 
Ai hiểu cho mình... những xót xa. 
Lưu thuỷ hành vân: 
Xin giữ trọn tình quê trong ước mơ 
Nhìn cánh hoa năm nào, 
Hương xưa theo gió sắc son đẹp tình quê hương, 
Mừng cho anh vang chiến công oai hùng. 
Vọng cổ câu 4: 
Khi đất nước bình yên, anh trở lại làng quê, với cánh hoa xưa, với tâm tình người bạn cũ, thầy đó trường đây, nhưng kẻ ở người đi, giờ con thuyền xưa đã tách bến sang bờ..., trả lại những vần thơ, trả lại sự mong chờ..., ngày biệt ly anh trao tôi cành hoa trắng, hương nhụy ngọt ngào, nồng thắm nghĩa nhân. Anh đã làm tròn bổn phận với quê hương, do định mạng nên đường đời mình không chung lối, tuổi thanh xuân ân tình không dám nói, để ngày nay phải lỡ mối duyên tình. 
Lý con sáo: 
Bao năm qua, 
Nay đã phai màu tóc xanh, 
Sao vẫn còn bên anh, 
Cành hoa lan trắng năm nào, 
Vẫn tươi thắm đẹp mà 
Ai yên bề tơ duyên lứa đôi? 
Ai nổi trôi giữa cõi trần ai? 
Người nâng đàn buông sai phím tơ, 
Nên dư âm chỉ trong niềm mơ. 
Vọng cổ câu 5: 
Hoa ngọc lan muôn đời vẫn toả hương theo gió, như nhắc nhở cùng ai câu bằng hữu thân tình, ...
"Sao cho trọn nghĩa tương tri, 
Trước sau giữ vẹn, một bề mới nên". 
Mái trường ai chớ lãng quên, 
Vì đàn em nhỏ, nặng tình quê hương. 

Send comment
Your Name
Your email address