Tiếng Việt
Tết 2018  ·· * ··  Chúc Mừng Năm Mới Năm Mậu Tuất  ·· * ··  
   
GOOGLE DỊCH
BẢN ĐỒ THẾ GIỚI
KHÁCH THĂM VIẾNG
426,444

Valentine một mình...

15 Tháng Hai 201512:00 SA(Xem: 13925)


Cuộc đời thật hài hước và những ai nghĩ rằng Valentine - Lễ Tình yêu là chuyện của hai người cũng hài hước nốt. Sự thật là nếu không có “đối tác” trong ngày tình yêu thì cũng chẳng phải là thứ gì ghê gớm lắm. Bạn vẫn phải ăn, uống, đi làm, giải trí, ngủ,... như mọi ngày. Tôi nghĩ vậy đấy.

Nhưng có gì đó đang len lỏi vào đầu tôi rằng sự cô đơn trong một ngày hạnh phúc nó sao sao ấy...
 
Cách đây vài hôm thôi, một đứa em vào nhà tôi, mở laptop và phát loa bài Cà phê một mình. Nghe nhạc dạo tôi cũng chẳng để ý mấy vì bận nhìn nó. Thiên hạ cứ bảo nó là “thanh niên cứng” chứ góc nhìn của tôi lúc ấy nó chỉ là thằng... thất tình hạng bét. Ôi, thương lắm, cái mặt của nó như cái... bánh bao ngâm nước ba ngày, nụ cười méo xệch, quần áo nhầu nhĩ, đầu tóc bù xù,...
 
blank
 
Rồi giai điệu vang lên: “Sáng nay cà phê một mình. Sài Gòn chợt mưa chợt mưa. Nhớ em bao nhiêu cho vừa...” Tôi lặng mình. “Nhớ em bao nhiêu cho vừa” là một trạng thái của những người yêu nhau đến cháy lòng. Nếu có một người đàn ông/đàn bà nói với một người đàn bà/đàn ông rằng anh/em nhớ em/anh bao nhiêu cho vừa từ chính trái tim mình, thì có lẽ cuộc đời này đẹp lắm. Thằng tôi đây cũng như thằng em thất tình hạng bét của tôi, cũng yêu một cô gái mà đã bao giờ nói được câu “nhớ em bao nhiêu cho vừa” bao giờ đâu...
 
Yêu một người, không phải là tội lỗi, chẳng phải vì sở hữu, càng không phải tỏ ra cao thượng giả tạo. Yêu một người vì “nhớ em bao nhiêu cho vừa”, người viết nghĩ rằng chỉ đơn giản vậy thôi!
 
Sài Gòn đâu cần chợt mưa. Mà đâu chỉ Sài Gòn, chỉ có người chợt nhớ khi đang một mình. Nỗi nhớ “bao nhiêu cho vừa” ấy đâu cần “cà phê một mình”, chỉ cần là nhớ, nghĩa là thương là yêu rồi. 
 
Yêu nhiều rồi đó, em trai à!
 
Yêu nhiều rồi đó, tôi à!
 
blank
 
“Sáng nay nghe mưa quanh mình. Trời chợt lạnh như mùa đông...” Kỳ lạ, Sài Gòn mùa nay có mưa đâu. Mà không có mưa thì đã sao, chợt trống vắng vì thiếu “người ta” thì trời chợt lạnh như mùa đông cũng có chi lạ. Chỉ lạ là những người thương nhau lại không tìm đến nhau. Định kiến hay khó khăn chỉ là cái cớ, kiếm được một người thương yêu mình bằng cả tấm lòng khó như hái sao trên trời ấy. Bạn biết tại sao tôi lúc này dùng từ THƯƠNG mà không phải từ YÊU không? Vì tôi là thằng con trai Nam Bộ, chỉ biết nói “Anh thương em!”, không cần sự mỹ miêu trong ngôn từ. 
 
Cậu em thất tình của tôi à! Nếu chỉ vì cái tôi thì tình yêu vỡ tan nhanh lắm. Tìm lại cô gái của em và nói rằng em cũng yêu cô ấy đi. Em hạnh phúc hơn tôi đấy, vì tôi còn không có cơ hội ấy...
 
Đừng đợi đến lúc mình rơi vào tình cảnh của khúc hát: “Em đã đi để lại nơi này. Cơn gió đông còn buồn mênh mông...” Buồn mênh mông đấy! Nỗi buồn một mình đấy! Cô đơn lắm đấy!
 
Mà ngày mai là Valentine rồi...
 
blank
 
Tôi không coi đây là một bài báo, chỉ là những tự sự và chia sẻ. Nếu bạn còn cô đơ và có một người yêu thương mình bằng cả trái tim, hãy cho họ cơ hội.
 
Cũng là cho chính bạn cơ hội!
 
Vì Valentine không phải ngày để một mình!
 
Như tôi...
 
 
Mai Cồ (Depplus/Mask)



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn