Tết 2018  ·· * ··  Chúc Mừng Năm Mới Năm Mậu Tuất  ·· * ··  
   
GOOGLE DỊCH
BẢN ĐỒ THẾ GIỚI
KHÁCH THĂM VIẾNG
430,948

Xa quê mới thấy (Thầy Phùng Văn Phụng)

Wednesday, December 29, 201012:00 AM(View: 1934)
thayphung_0

TẢN MẠN VÀI SUY NGHĨ




Thầy Phùng Văn Phụng
Cựu Giáo viên trường TH Tổng Hợp Lương Văn Can



   Chần chờ mãi mới viết thơ về thăm anh chị em như một nhu cầu tâm sự của người bạn đồng nghiệp cũ của Trường Trung học Lương Văn Can.

 Hôm nay tuổi đời đã trên 60, đã qua tuổi "ngũ thập tri thiên mệnh" đã suy nghĩ và đang chờ đón tương lai chung cuộc trong một thời gian ngắn ngủi trước mặt. Tôi cứ nói đùa với bạn rằng cuộc đời mình trung bình có bảy khúc, bảy đoạn đường, mà mình đã xài hết sáu khúc rồi, đã đi được sáu đoạn đường rồi, chỉ còn có một đoạn đường ngắn nữa mà thôi là mình sẽ tới bến, tới bờ. Ai ai cũng trúng số độc đắc một lần trong đời. Đó là gặp gỡ sự chết. Không thể nào tránh khỏi. (1)
 Bây giờ ngồi ngẫm nghĩ lại, chỉ làm việc tại trường Lương Văn Can có 5 năm từ 1970 đến 1975 mà đến hôm nay vẫn còn lưu luyến trong tâm tư, trong tình cảm bạn hữu, đồng nghiệp, thầy trò. Có lẽ là nhờ đầu tàu thầy Bằng, thầy Hưng trong thời gian làm việc đã đối xử với đồng nghiệp, đối xử với học trò bằng một tấm lòng thương yêu.
 Khi sống xa quê hương mới thấy tình cảm gắn bó chừng nào với cha mẹ, anh chị em, bạn bè, bà con làng xóm. Ở xứ Mỹ không thấy ngày Tết linh thiêng của Việt Nam, những ngày Tết Việt Nam nếu rơi vào giữa tuần thì vẫn phải đi làm cho nên không có chúc Tết đưọc ai hết và cũng không có đến từng nhà nhau để thăm viếng nhau. Nếu có quí nhau lắm chỉ còn cách gọi điện thoại thăm hỏi sức khỏe nhau mà thôi. Chỗ nào có cộng đồng Việt Nam đông đảo có tổ chức hội chợ để ca hát, xổ số, có các trò chơi: thảy đầu vịt, đố thơ gọi là thả thơ... thì cũng tạm gọi là thấy không khí Tết Việt Nam một chút.
 Tuy nhiên người Việt Nam chúng ta có nền văn hóa riêng biệt, đặt tinh thần đoàn kết gia đình là chính, hãnh diện nước Việt Nam có lịch sử lâu đời, có vua Hùng dựng nước, có Bà Trưng, Bà Triệu, có Đinh, Lê, Lý, Trần, Quang Trung v.v... nên đi đâu người mình vẫn hãnh diện là người Việt Nam. Các trẻ em sinh ở nước ngoài dầu bất cứ quốc gia nào cũng thường không mất gốc, không chối bỏ nguồn gốc dân tộc của mình. Đi đâu hỏi chúng nó, những đứa trẻ 7, 8 tuổi con là người nước nào, chúng nó trả lời "con là người Việt Nam". Tốt nghiệp đại học xong nếu không rành tiếng Việt lại phải đến các trung tâm Việt ngữ để học lại tiếng Việt hầu có thể nói cho rành.
 Cha mẹ Việt Nam thường lo âu cho con cháu không rành tiếng Việt nên khi đứa trẻ được 5, 6 tuổi cha mẹ đã cho chúng nó học thêm tiếng Việt vào ngày Chúa Nhật ở các trung tâm Việt Ngữ hay ở các nhà thờ, các nhà chùa.
 Đa số các học sinh Việt Nam khi thi tốt nghiệp trường trung học đều được xếp hạng cao. Trong khoảng 40 trường Trung Học thì học sinh Việt Nam cũng chiếm được phần danh dự hạng nhất hay hạng nhì hơn 10 trường rồi. Người Việt nổi tiếng là học giỏi và con ngoan trong gia đình. Trong công ăn việc làm người Việt rất chịu khó cần cù và cũng có một số thành đạt trong thương trường, cho nên họ gọi người Việt Nam là "Do Thái da vàng".
 Ngưòi Việt Nam hấp thụ nền văn hóa Khổng Mạnh, thờ cúng tổ tiên, thân nhân mất đi nhưng vẫn gần gủi với gia tộc bằng cúng giỗ như là một liên kết nối liền giữa người sống và người chết.
 Họ đặt nặng tình nghĩa gia tộc, tình nghĩa anh chị em, bà con, thân thuộc, làng xóm, láng giềng.
 Người Việt Nam lấy chữ tình cảm làm trọng mà sống và cư xử với nhau.
 Năm nay đã đến tuổi "lục thập" ngồi ngẫm nghĩ lại cuộc đời "ba chìm bảy nổi chín cái long đong" mà thấy mình đã trải qua quá nhiều khó khăn, nhưng tận cùng của sự khó khăn, đau khổ là thấy hạnh phúc, là thấy niềm vui.
 Trong Kinh Dịch quẻ 63 là quẻ Kí Tế là đã vượt qua, đã nên, đã thành (2). Tưởng rằng đã xong, tiếp liền theo quẻ Kí Tế lại là quẻ Vị Tế: chưa qua sông, chưa xong, chưa hết (3). Ông Nguyễn Hiến Lê viết: "như vậy là việc trời đất cũng như việc của loài người, không bao giờ xong, cái gì tới chung rồi lại tiếp theo là tới thủy" (4). Trong đau khổ sẽ có niềm vui. Do đó nên cần sống lạc quan, luôn luôn hy vọng ở tương lai.
 Xin thành thật cám ơn Trời, cám ơn Thượng Đế để cho mình còn sống đến ngày hôm nay trong khi có nhiều bà con, anh em, bè bạn hay những người thân yêu trẻ tuổi hơn đã ra đi về bên kia thế giới, hoặc đang bịnh hoạn đủ thứ (đau ung thư, đau bướu, đau gan, đau dạ dày) hoặc cuộc đời quá cơ cực, sống hôm nay không dám nghĩ đến ngày mai, âu lo đủ thứ chuyện, hay gia đình ly tán, mỗi người một nơi.
 Cho nên nhìn lại quảng đời đã qua, cảm nghiệm rằng đời mình quá có phước cần phải cảm tạ ơn Trời và cám ơn người. Cám ơn những điều như ý và cả những điều bất như ý, cám ơn những người thương yêu mình và ngay cả những người không ưa mình.
 Sau hơn ba mươi năm, tinh thần thương yêu, quí mến nhau của thầy trò, bạn bè, thân hữu của trường Lương Văn Can vẫn như cũ, một điều hiếm thấy trong thế kỹ 21 này, thế kỷ đặt nặng tiền tài, hơn thua tài sản, hơn thua về vật chất, trong khi gia đình Luơng văn Can vẫn đặt nặng về tinh thần thương yêu nhau làm chính.
 Xin cám ơn mọi người đã trao cho nhau tình cảm thân thương, biết đến nhau và vẫn thường xuyên liên lạc thăm hỏi nhau dầu ở xa nhau nửa vòng trái đất, dầu ở phương trời nào: châu Âu, châu Mỹ, châu Á, hay châu Úc, dầu ở khắp nơi trên thế giới vẫn rất gần nhau; nhờ phương tiện hiện đại là thơ điện tử (lên mạng hay Email) mà có chuyện vui, chuyện buồn gì trong chốc lát là các anh chị em trong đại gia đình Lương Văn Can đều chia sẻ được với nhau hết.
 Dầu ở bất cứ nơi nào trên thế giới người ta cũng cần tiền để sống, nhưng không phải sống chỉ vì tiền bạc, tài sản. Rất nhiều người chỉ lo kiếm tiền buôn bán, làm ăn mỗi ngày trên 16 giờ, sau một thời gian rất giàu có nhưng rồi không có thì giờ chăm sóc con của mình lúc còn nhỏ, không kiểm soát được việc học hành của chúng nó, để đến khi phát giác ra được thì chỉ còn cách phải hàng tháng đi thăm nuôi con trong tù vì nó đã hư hỏng trộm cắp, cướp giựt, nghiện ngập, buôn bán ma túy v.v...
 Trân trọng những tình cảm thân yêu của mọi người trong Đại Gia đình Lương Văn Can. Cho nên điều sau cùng quan trọng trong đời sống của mình rõ ràng là không phải có nhiều tiền, có chức vụ cao, đậu nhiều bằng đại học. Dĩ nhiên những điều trên rất quí, nhưng đứng bên trên những sự thành công đó thì có lẽ
những tấm lòng thương yêu nhau mới quí giá hơn nhiều.
 Bà Mẹ Teresa thành Calcutta đã chẳng có nói "không phải là các bạn đã làm được bao nhiêu công tác mà chính là các bạn đã để bao nhiêu tâm hồn, tình yêu thương vào mỗi công tác đó".


 
Phùng Văn Phụng
 Ngày 22 tháng 12 năm 2004

 (1) Thật ra có câu Bát thập cổ lai hy : Ít ai sống nổi tám mươi.
 Đức Khổng tử bảo:
 - Tam thập nhi lập ba mươi tuổi bắt đầu lập thân.
 - Tứ thập nhi bất hoặc: Bốn mươi tuổi không còn nghi ngờ gì nữa.
 - Ngũ thập tri thiên mệnh: Lúc 50 tuổi mới biết được mệnh trời.
 - Lục thập nhi thuận nhĩ: Sáu mươi tuổi dễ nghe, dễ hiểu hơn.
 - Thất thập nhi tòng tâm sở dục bất du củ: Bảy mươi tuổi lòng còn ham muốn nhưng không để ra ngoài khuôn khổ đạo lý.
 (2) và (3 ) "Sách Kinh Dịch Đạo của người quân tử" của Nguyễn Hiến Lê, trang 432 và 436
 (4) sách đd trang 439


Send comment
Your Name
Your email address