Tết 2018  ·· * ··  Chúc Mừng Năm Mới Năm Mậu Tuất  ·· * ··  
   
GOOGLE DỊCH
BẢN ĐỒ THẾ GIỚI
KHÁCH THĂM VIẾNG
432,143

Lời con chưa nói

Wednesday, January 13, 201612:00 AM(View: 2835)

Ví mà con đổi thời gian được,

Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

Năm tháng qua đi, con cứ lớn lên từng ngày, thay đổi biết bao nhiêu về vóc dáng đến thói quen, từ một đứa trẻ thành người lớn. Đánh đổi bao nhiêu thời gian để con có thể lớn khôn, nhưng khi bất giác nhìn lại mới thấy tuổi trẻ của mẹ cũng đã qua đi, tóc đã phai sương… Thậm chí trong cuộc sống xô bồ này, mải bon chen với cuộc đời, con còn không biết một ngày con có bao nhiêu thời gian để nghe tiếng mẹ, một tháng có bao nhiêu cuộc gọi hỏi thăm mẹ, một năm có mấy lần trở về bên mẹ… Có một thứ dù không bị rượt đuổi cũng mãi chạy đi không dừng lại chính là thời gian, theo guồng quay của nó con cũng trôi đi, mà đôi khi con quên mất rằng con không cách nào đấu tranh với thời gian được, không cách nào đổi được tiếng mẹ cười thiên thu.

d5159c80-d8c9-47a2-981d-a3a4ea0590d9
Nguồn: Internet.

Thuở còn trong bụng mẹ, con chưa biết gì hết, con được mẹ nuôi sống và bảo vệ, cái sinh linh tuy bé bỏng nhưng là niềm hạnh phúc lớn lao của mẹ. Người ta vẫn cứ nói, người con gái lập gia đình, mang thai rồi mới thấm cái khổ của cuộc đời. Chắc hồi ấy, mẹ cũng ý thức được câu nói đó. Nhưng mẹ vẫn mong đợi, đón chờ và hạnh phúc khi cưu mang con đến chín tháng mười ngày. Bao nhiêu khổ cực, vất vả khi thai nghén đến lúc sinh con chắc chỉ có mẹ mới thấu hiểu hết được. Biết là khổ, là đau, là tương lai nuôi dạy con nhiều gian nan vất vả, nhưng nước mắt mẹ vẫn cứ chực trào, đôi môi mẹ vẫn run run cười vui vì hạnh phúc, vì con đã đến bên mẹ: “Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần. Tiếng con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhòa, cám ơn vì con đến bên Mẹ…”.

Mỗi ngày chăm con, mẹ lắng nghe từng nhịp thở, tiếng ho, sắc da, nụ cười của con, ngày cũng như đêm. Cứ bảo rằng con lớn lên, cứng cáp hơn rồi mẹ sẽ bớt cực nhọc. Nhưng hình như chưa bao giờ mẹ hết cực nhọc vì con, đúng không mẹ?

“Miệng ru mắt nhỏ hai hàng,

Nuôi con khôn lớn mẹ càng thêm lo”.

Con biết lẫy, biết bò, rồi biết đi, biết nói, những lần như thế, mẹ luôn reo lên vui sướng và khoe với cha. Khi con biết con chữ đầu tiên, biết hát, biết múa một bài hát cho mẹ xem, lần nào cũng thấy mẹ hạnh phúc, vì đó là những “lần đầu tiên” quan trọng lắm trong cuộc đời con, và vì con là con của mẹ. Con lớn lên, thậm chí con còn không nhớ được con lớn lên như thế nào, nhưng chưa bao giờ mẹ quên, đúng không mẹ? Nhiều lúc mẹ kể lại chuyện con ngày bé như thế nào, con ngạc nhiên vì sao mẹ có thể nhớ hết, hay là bởi vì con đã là cả cuộc đời mẹ rồi?

Những năm tháng đi học tính bằng mười mấy năm, thế nhưng lại qua đi quá nhanh. Ngày con đi học, cũng bướng bỉnh, nghịch ngợm, ham vui ham chơi mà bỏ bê mọi thứ. Mẹ lại đối diện với những lo lắng mới, mẹ lại lo con học hành không đàng hoàng, sức học sa sút, rồi không nên người. Mẹ chỉ mong con đến trường, đến với con chữ, học cách làm người, rồi học cách sống để sau này lớn khôn con có thể tự lập được. Nhưng hình như lúc ấy với con việc đi học có khi là một nghĩa vụ, có khi đơn giản là đến nơi có bạn bè đồng trang lứa. Con chưa nghĩ nhiều được tới một ngày mai nào đó con phải tự lo cho cuộc sống của mình, con vẫn nghĩ là sẽ mãi trong vòng tay chở che của mẹ mà thôi! Bởi thế nên có những lúc con vô tâm bỏ ngoài tai những lời nói, những căn dặn của mẹ.

Khi con lớn lên thêm, con mới biết ước mơ một công việc thật sự, ước vọng về việc mình sẽ là ai. Con thầm biết ơn vì mẹ đã cho con được ăn học. Trong khi con chỉ biết không thỏa mãn, hài lòng về những gì mẹ đã cho con, con chỉ biết đòi hỏi những thứ con chưa có bằng bạn bè, mà có lúc con không nhìn xem mẹ đã phải làm những gì để cho con được đến trường. Khi con nhận biết được, khi lòng con cảm thấy biết ơn thì con lại không bao giờ nói ra với mẹ. Thật lạ là khi còn nhỏ, con không biết nhiều thì lại hay nói yêu mẹ, thương mẹ, ôm mẹ và hôn lên má của mẹ, nhưng khi lớn lên, khi nhận thức được thì con lại không làm như thế, vì cớ gì mà con lại không nói cho mẹ biết rằng con rất biết ơn và rất yêu mẹ. Cả lời xin lỗi, hình như con bao lần quên nói với mẹ. Chỉ vì không vui với những việc bên ngoài, con có thể to tiếng với mẹ, dù chỉ là lỡ lời làm mẹ không vui và tổn thương, nhưng con lại không nói câu xin lỗi, con nghĩ là con sẽ bù đắp được… Nhưng không phải như thế, đúng không mẹ? Người ta nói “Đầu lưỡi tuy mềm, nhưng có thể làm đau người khác”, bao lần con vô tâm làm mẹ đau rồi mẹ ơi? Bao lần con biết sai mà qua quýt, lấy lòng mẹ cho qua chuyện rồi? Con vẫn biết lòng mẹ luôn ấm áp, vị tha và luôn cho con một chốn quay về, nhưng càng lớn, khi con càng hiểu chuyện thì lòng con luôn ray rứt vì tiếng xin lỗi, cám ơn luôn luôn bị con cất giấu, cố chấp không nói ra, mẹ à!

“Và con xin hứa nếu lỡ mẹ rơi lệ, con sẽ ôm mẹ thật sát trong lòng, chẳng tình thương nào to lớn hơn cho bằng, tình yêu thương mẹ đã trao cho con”

Vì con là cả cuộc đời mẹ đã hi sinh. Nhưng không một ngày nào con báo đáp cho những hi sinh ấy của mẹ được. Hình như con chỉ mãi sống cuộc sống cho con thôi. Con bắt đầu tự lập với cuộc sống và công việc con có. Với con đó là thành công, và con biết mẹ cũng vui mừng cho con lắm. Con cứ nghĩ làm sao tìm được công việc tốt, thăng tiến tốt, có nhiều thu nhập để cha mẹ có được sự an nhàn khi về già là đã báo đáp được mấy chục năm cha mẹ sinh thành, dạy dỗ, nuôi nấng. Nhưng nào phải như thế, đúng không mẹ? Sao khi ấy con vẫn thấy thiếu thiếu điều gì đó. Về quê, nhìn mấy anh chị hàng xóm cùng cha mẹ họ làm lụng kiếm sống, tuy vất vả nhưng sao lại hạnh phúc thế. Ngày ba bữa cơm đông đủ con cái, ngày giỗ, ngày tết trong nhà có tiếng người đông vui phụ việc sao mà ấm áp tình thân lạ lùng. Con nỡ lòng đánh đổi thời gian cho cha mẹ để lao vào công việc, cha mẹ cũng lặng thầm ủng hộ con vươn lên trong sự nghiệp mà không phàn nàn, than trách con điều gì! Không phải cha mẹ không nói thì con không biết, mà là con biết đấy, nhưng lại lặng lẽ cho qua, vì con nghĩ “Chắc không sao đâu”.

Thời gian cho con lớn lên và trưởng thành, cũng là những tháng ngày bên mẹ bị rút ngắn lại. Những thứ con cho qua, làm ngơ của hôm nay lại là những ân hận, dằn vặt nối dài không bao giờ lấy lại được. Nước mắt mẹ khô cạn hết vì con cũng là lúc nụ cười mẹ không còn bên con nữa. Sao con lại ngông cuồng chống đối lại thời gian như thế, thay vì từng phút giây trân trọng tình cảm mẫu tử thiêng liêng này. Những lời con chưa nói, con sẽ nói với mẹ và xin mẹ hãy luôn bên con, để con kịp trở về, để con kịp nói với mẹ:

Mẹ ơi! Con xin lỗi!

Mẹ ơi! Con cám ơn!

Mẹ ơi! Con đã về!

Phương Hằng



Send comment
Your Name
Your email address