Tết 2018  ·· * ··  Chúc Mừng Năm Mới Năm Mậu Tuất  ·· * ··  
   
GOOGLE DỊCH
BẢN ĐỒ THẾ GIỚI
KHÁCH THĂM VIẾNG
432,175

Cái thuở biết làm thơ

Tuesday, May 15, 201212:00 AM(View: 41018)

Lời giới thiệu:

Nguyễn Thu Hà, là một học sinh giỏi văn khóa 1978 trường LVC chỉ sau khi Thầy dạy Việt Văn Nguyễn Đường Thai (thi sĩ Hạc Thành Hoa) khám phá được tài năng tiềm ẩn này của cô bé lí lắc, bơi lội giỏi và hát hay. Thu Hà đã theo chồng về tận bên kia bờ Thái Bình Dương bắt đầu cho cuộc sống mới. Chính nổi thổn thức, khoắc khoải khi xa quê hương đã là cô học trò nhỏ ngày nào đã trải lòng minh nhiều hơn qua văn thơ, đặc biệt là những bài thơ đầy xúc cảm với bút danh Vân Hà. Song song với viết lách thì Vân Hà là một ca sĩ nghiệp dư đã tham dự trình diễn ca nhạc với giọng ca rất được ái mộ qua nhiều chương trình lớn nhỏ khắp nơi.

Một sự ngẩu nhiên đầy thú vị là qua bài văn này, cô học trò nhỏ ngày nào nối lại liên lạc với người Thầy đã khám phá được tài năng viết lách của mình đã làm cô học trò vui mừng, cảm xúc ghi lại kỹ niệm sự nghiệp văn chương cúa mình qua người Thầy kính yêu thi sĩ Hạc Thành Hoa.

Cám ơn Vân Hà đã tín nhiêm cho đọc bản viết đầu tiên nổi niềm và xuất phát hình thành sự nghiệp văn thơ của mình. Xin chia sẻ cùng đại gia đình LVC tình cảm thân thương này.

Thanh Hùng k.74

 03 

Cái Thuở Biết Làm Thơ - Vân Hà

Hồi nhỏ, lúc còn ở bậc tiểu học, mỗi khi thi Lục Cá Nguyệt có phần Hát – Học Thuộc Lòng, tôi luôn luôn chọn Hát, cho cô chấm điểm, chớ không học thuộc lòng một bài thơ nào trong sách Quốc Văn cả. Có điều, tôi học cũng khá, nên khi hết bậc tiểu học, tôi lãnh thưởng hạng nhì hẳn hoi và đậu lớp 6 đàng hoàng, chớ không đến nổi tệ.

Bởi vậy, ở lớp 6, môn Quốc Văn với những bài luận miêu tả, tôi không bao giờ đạt tới điểm trung bình. Hình như cái màn tả tình, tả cảnh không hợp với tôi, nên tôi cũng không “khoái” môn Quốc Văn và cả cô Thu dạy môn ấy nữa! Tánh tôi giống con…trai, chẳng bao giờ tôi “yểu điệu thục nữ” và mấy con bạn thân cũng vậy, nên cái màn văn chương ướt át tôi dở tệ, dù đã tập tành viết Nhật Ký (cô biểu mà!).

Lên lớp 7, tôi học Thầy. Ông Thầy dạy Quốc Văn có cái tên Trần Ngọc Điệp, rất ư là con gái. Lúc mới được nghe tên, cả lớp chúng tôi đều tưởng là …Cô, không ngờ đến giờ học, người bước vô lớp lại là…Thầy. Ông Thầy tướng ngũ đoản, dạy cũng không hấp dẫn tôi lắm, nhưng hay làm thơ. Một chuyện xảy ra, một cái ý nhỏ là Thầy làm ngay bốn câu thơ bảy chữ lên bảng liền. Lớp tôi có nhỏ Hai để tóc dài đen mượt, nhỏ cũng đẹp và nết na nhu mì lắm. Thầy hay làm thơ tả mái tóc của Nhỏ và hình như bị thơ của Thầy lôi cuốn, đầu tôi bắt đầu có thơ; nhưng tôi giữ bí mật lắm. Mấy con bạn tôi mà biết tôi làm thơ chắc nó… la làng!. Năm đó, tôi đạt điểm trung bình môn Quốc Văn.

Năm lớp 8, có một thay đổi to tát về môn Quốc Văn trong lòng tôi; Tôi nghĩ, điều may mắn nhất có lẽ là do được học với thầy Nguyễn Đường Thai. Sau này, tôi mới biết ông là thi sĩ Hạc Thành Hoa. Bà chị họ tôi dạy học ở Gò Công hỏi tôi: “Sao thầy em không lấy tên Đài Thương nhỉ?”, khi tôi kể chuyện thầy cho chị ấy nghe.

Thật ra, lúc tựu trường, lớp tôi học với thầy khác, nhưng chỉ chừng vài buổi thì đổi, nên tôi không kịp nhớ tên. Lúc thầy Thai vào lớp bảo là sẽ thay thầy kia, dạy môn này. Bọn tôi nhìn nhau cười bằng mắt. Ông thầy này có chiều cao còn khiêm nhường hơn ông thầy năm ngoái và ở cổ còn có nốt ruồi to, điểm thêm mấy sợi râu, trông thật chẳng “văn chương thế nào cả". Thầy mới đổi về trường, nên bọn tôi chưa từng gặp lần nào.

Thế mà sau buổi học đầu tiên, dưới mắt bọn tôi, hình dáng bề ngoài của thầy không còn đáng quan tâm nữa. Bọn tôi say mê với lời giảng đầy lôi cuốn và ăn nói rất có duyên của thầy. Khi thầy giảng về buổi trưa oi nồng, ép má vào cái ché nghe mát rượi thì bọn tôi cũng thấy… mát ơi là mát vậy, vì lớp tôi học hai giờ đầu đầy nắng.

Từ đó, môn Quốc Văn bắt đầu lôi cuốn tôi. Trong những giờ học Văn bình giảng, những lý luận sắc bén , những phân tích đầy hấp dẫn, những ví dụ đầy hài hước của thầy đã mở ra những mới mẻ và trong sáng cho cái đầu u mê của tôi. Tôi còn nhớ thầy là người duy nhất “chê” thơ Lục Vân Tiên lúc thầy so sánh Thúy Kiều và Nguyệt Nga được tả qua việc tự trầm. Thầy nói Nguyễn Du cho Thúy Kiều trầm mình ở sông Tiền Đường bằng hai câu thơ rất đẹp:

 “Trông vời con nước mênh mông.
 Đem mình gieo xuống giữa giòng trường giang”

Trong khi đó, Nguyễn Đình Chiểu tả Nguyệt Nga :

 “Nhắm chừng nước chảy, vội vàng nhảy ngay”.

Ông nói, thơ mà không có thơ tí nào. Nhưng sau cùng ông kết luận: “Đó là những áng văn chương kiệt tác của người trước, chúng ta phải trân trọng và gìn giữ”.

Cuối năm đó, thứ hạng môn Quốc Văn trong lớp tôi đão lộn. Đề thi Lục Cá Nguyệt là bình giảng câu: “Ăn trái nhớ kẻ trồng cây”. Lúc kêu sắp hạng tính từ dưới lên trên, tôi chờ mãi: những cái tên ở “xóm nhà ngói” đã kêu rồi, “xóm nhà lá” của bọn tôi cũng có, ngoại trừ tôi. Tim tôi bắt đầu đập mạnh, khi thầy kêu tới hạng 6, hạng 5, rồi hạng 4…Tôi nói nhỏ với Hương, con bạn thân, ngồi bên cạnh:
- Ê! Chắc bài thi của tao lạc mất rồi!
Cho đến lúc thầy kêu hạng Nhất tên tôi, tôi chỉ kịp kêu lên:
- Trời ơi! Tao hạng Nhất!
Rồi ngã vào lòng con bạn thổn thức. Cả lớp nhao nhao:
- Đọc đi thầy, đọc bài hạng Nhất đi thầy (thông lệ là vậy).
Thầy bảo cả lớp yên lặng và bắt đầu đọc.

Giờ đây, tôi chẳng còn nhớ câu nào trong bài luận văn năm ấy, chỉ nhớ rằng thầy rất hài lòng và khen ngợi rất nhiều. Thầy cũng hy vọng tôi sẽ tiến xa hơn trong “sự nghiệp văn chương”! Và lúc đó, lớp tôi bắt đầu biết tới tôi. “Nhà Thơ Hạ Vi” mới “xì” ra thơ, văn của mình.

Nhờ thầy mở mang đầu óc, thơ tôi được khen là có hồn và văn chương có nét. Mấy con bạn thân hãnh diện ra mặt, đem thơ tôi cho lớp khác đọc, cuối năm đưa lưu bút viết dài dài và còn dặn phải có một bài thơ, chưa kể làm thơ… dùm thiên hạ!

 hoa_hong


 Lời tỏ tình… Vô duyên.

 Cơn mưa nào rơi xuống
 Làm ướt áo em tôi?
 Cơn mưa nào vội vã
 Làm tôi thấy bồi hồi?

 Dáng em hiền vai nhỏ
 Tan học, bước ngập ngừng
 Mưa vẫn còn rơi xuống
 Lòng em có bâng khuâng?

 Ta chờ em lặng lẽ
 Bên ly cà phê đen
 Chờ tiếng chuông tan học
 Thầm bước theo em về

 Áo dài em trắng quá
 Như phủ kín đời ta
 Đôi tà như cánh bướm
 Bay lại rồi bay qua

 Ta ngóng hoài mỏi mắt
 Ta theo hoài mỏi chân
 Em ơi dùm đứng lại
 Cho ta nói một lần:

 “Ta nguyện làm chiếc cặp
 Để em …ôm mỗi ngày !”

 1

Tôi rời trường khi bạn bè cùng lứa tuổi đang tiến vào đại học.
Có lần tôi với con bạn trở về trường để lấy giấy chứng nhận :


 Về Trường

 Hôm nay tôi trở lại trường xưa
 Thấy hàng cây thương mấy cho vừa
 Thấy tóc em dài hơn tóc cũ
 Thấy má em hồng hơn lúc xưa

 Mấy thuở hồn thơ còn lai láng
 Tôi gởi tặng em chút hương tàn
 Hương giấy trắng tinh ngày nhập học
 Ánh mắt rộn ràng lúc trường tan

 Xa lắm rồi em thời đi học
 Tôi đã già nua lắm bụi trần
 Cổng trường mãi mãi luôn khép chặt
 Đâu đón tôi về lúc mỏi chân

 Tôi chỉ có còn một chút tôi
 Nhìn cánh phượng rơi những bồi hồi
 Nghe trống tan trường tim rộn rã
 Rồi bỗng ngậm ngùi, lệ vỡ đôi.

 1-content

Năm 1989, nhìn những nữ sinh cấp III mặc áo dài, tôi thường hay ngớ ngẩn chạy theo xe các em vào lúc tan học để nhìn tà áo dài vờn bay theo gió và những tấm lưng thon tuổi dậy thì đáng yêu:


 Tâm sự

 Em vẫn thèm như ngày thơ dại
 Ngồi bên hiên tóc xỏa chấm bờ vai
 Áo học trò trong như giọt sương mai
 Long lanh sáng tỏa một màu tinh khiết

 Em vẫn còn yêu thương và tha thiết
 Với ngày xưa từng kỷ niệm thân thương
 Tà áo nào cho anh chút vấn vương
 Thì thầm gọi gởi hồn vào trong gió

 Em vẫn còn bâng khuâng khi bất chợt
 Bắt gặp mình trong tà áo ai bay
 Dẫu bây giờ – đời đã lắm chua cay…

 nusinhaotrang-content

 Và cuộc sống có lúc cũng…

 Buồn một mình

 Một đóa hồng cho sinh nhật của tôi
 Cám ơn Mẹ đã cho con chào đời
 Nhưng sao Mẹ không chọn cho ngày khác?
 Để ngày này, con Mẹ phải lẻ loi.

 Cám ơn Mẹ đã cho con cái tên
 Một “mùa Thu dòng sông” trôi phẳng lặng
 Nhưng Mẹ ơi! Đời con sao sóng gió
 Đầy phong ba, cay đắng mãi không nguôi.

 Cám ơn Mẹ đã sinh con là gái
 Bởi người ta ví như một đóa hoa
 Nhưng sao con không là hồng khoe sắc
 Mà chỉ là hoa dại chóng phôi pha?

 5-content

Năm 30 tuổi, với một nỗi buồn sâu kín, tôi cắt tóc ngắn để ghi nhớ niềm đau của chính mình:

 Và tóc em không còn bay trong gió
 Như thuở nào anh gặp đã thầm yêu
 Tuổi học sinh em ươm mộng thật nhiều
 Nên gởi gió mang hương dùm cho tóc

 Trao cho mắt ngóng em giờ tan học
 Thời hoa niên em đã vẫy tay chào
 Ba mươi mùa lá rụng đã qua mau
 Em cắt tóc gữi trả về dĩ vãng

 Lòng thầm mong mình quên được dễ dàng
 Thời áo trắng vờn bay cùng sách vở
 Dầu như thế em vẫn còn bỡ ngỡ
 Khi tóc mình điểm sợi bạc đầu tiên

 Nửa cuộc đời, em thật đã thành niên
 Đã bôn ba cùng cơm áo gạo tiền
 Sao lòng vẫn ắp đầy thơ với thẩn
 Gởi cho ai lời tỉ tê duyên phận
 “Hôn dùm em mái tóc đã thôi dài”

Vân Hà (Nguyễn Thu Hà Lương văn Can khóa 1978)

 2


Reader's Comment
Friday, July 19, 20137:00 AM
Guest
Viết nữa đi em.. viết đi em, đời vẫn còn dài..
Tôi đọc thơ của em rồi muốn đọc thêm nữa..
để càng thêm nuối tiếc tuổi học trò...

ÁO TRẮNG
Áo trắng qua rồi mới tiếc thương,
Vấn vương lãng mạng phủ mầu sương,
Mộng chi dù đẹp là mộng ảo..
Đường sống vô tư hóa chính cương.

Phanngy
Send comment
Your Name
Your email address