Tiếng Việt
Tết 2018  ·· * ··  Chúc Mừng Năm Mới Năm Mậu Tuất  ·· * ··  
   
GOOGLE DỊCH
BẢN ĐỒ THẾ GIỚI
KHÁCH THĂM VIẾNG
424,152

Gánh Hàng Rong Của Mẹ

27 Tháng Tám 201212:00 SA(Xem: 8171)

.

Gánh Hàng Rong Của Mẹ

http://d.f10.photo.zdn.vn/upload/original/2012/07/19/16/14/1342689247256051502_574_0.jpg

 GÁNH HÀNG RONG CỦA MẸ

Ngày tôi chào đời, nhà tôi lâm vào cảnh túng quẩn vì mùa màng mất trắng sau trận lũ. Bố phải một thân một mình vào trong Nam làm việc vất vả mong sao có chút tiền gửi về cho gia đình, Mẹ thì về sống với Bà để tiện chăm sóc đứa con thơ dại. Để bươn chải cuộc sống với biết bao lo toan, Mẹ phải tất bật đầu sớm mặt tối với gánh hàng rong rong ruổi khắp các con đường ngõ nhỏ. Mỗi sáng sớm, khi tiếng gà chưa kịp cất tiếng gáy đã thấy dáng Mẹ lầm lũi trong góc bếp, chuẩn bị từng củ khoai, cái bánh xếp ngay ngắn lên hai quảy gánh. Cứ thế, mỗi ngày của Mẹ trôi qua nặng trĩu như 2 quảy gánh mẹ mang trên vai, chỉ mong sao cuộc sống của tôi được yên ấm và tròn giấc, lòng Mẹ như cảm thấy ấm áp và hạnh phúc biết bao.

http://i571.photobucket.com/albums/ss154/duy-my2/Ganhhangrong.jpg

Khi tôi lớn hơn được một chút, hình ảnh Mẹ lặng lẽ bên gánh hàng rong mỗi khi chiều về đã trở nên quen thuộc trong trí nhớ của một đứa bé như tôi. Cũng đôi khi Mẹ dắt tôi theo trên bước đường mưu sinh của Mẹ, nghe tiếng Mẹ rao hàng trong những trưa hè nắng gắt hay những đêm đông se lạnh, tôi mới cảm nhận hết sự cơ cực mà Mẹ âm thầm hi sinh cho tôi. Và dường như tiếng rao ấy đã trở thành những lời ru ngọt ngào nuôi lớn tôi ngay từ những giấc ngủ nằm nôi. Tiếng rao ấy chứa đựng cả những yêu thương và che chở của Mẹ, chứa đựng luôn cả những vất vả Mẹ hi sinh trong những năm tháng ngược xuôi giữa dòng đời. Một vai nặng gánh vì con, một vai nặng gánh vì cuộc đời, vậy mà Mẹ vẫn chu toàn, không một lời than trách…Công ơn ấy biết ngày nào con có thể quên…

Ngày đó, mỗi khi chiều về là tôi được Mẹ cho một món quà vặt mà Mẹ để dành từ gánh hàng rong vừa bán. Chỉ thế thôi cũng đủ làm một đứa nhóc như tôi hứng chí và sung sướng tột độ. Để rồi mỗi chiều lại thấy một đứa nhóc chờ Mẹ trước cổng, tiếng nói cười và hạnh phúc ấm áp cả một góc trời. Cứ thế, tuổi thơ của tôi được vun đầy bằng tình yêu thương Mẹ trao và đôi gánh hàng rong quen thuộc…

Ngày tôi bắt đầu đi học là cả một thời gian khó khăn cho Mẹ, để có thể vừa lo đủ cái ăn cái mặc và cả tiền học phí cho đứa con trai nhỏ, Mẹ đã phải dậy sớm hơn trước và về nhà cũng muộn hơn. Có những đêm gió rét, người ta vẫn nhìn thấy Mẹ và bóng Mẹ liêu xiêu trên con đường phả chút ánh sáng yếu ớt của những cột đèn đường. Rồi cả những đêm mưa rơi, người ta vẫn nghe thấy tiếng rao buồn lạc lõng và chơi vơi của Mẹ. Thương Mẹ lắm, tôi gói ghém vào từng con chữ, những con chữ xiêu vẹo ướt nhòe trong giọt nước mắt và những tiếng nấc nghẹn ngạo giữa đêm. Chỉ mong sao lớn thật nhanh để đỡ đần phần nào cho Mẹ.

Thời gian phút chốc trôi qua, tôi giờ đã thành một sinh viên của một trường Đại học trên Sài Gòn. Chỉ có khi phải trải qua sự vất vả trong cuộc sống, con người ta mới cảm nhận hết được những khó nhọc mà Đấng sinh thành đã chịu đựng, để rồi từ đó mới biết yêu quý gia đình mình hơn. Tôi cũng không nằm ngoài quy luật cuộc sống ấy. Những tháng ngày học tập ở nơi phồn hoa đô thị này, tôi đã thấu hiểu và biết ơn sự hi sinh âm thầm mà Mẹ đã trải qua trong suốt chừng ấy năm. Rồi cả những khi tiêu tiền hoang phí, nghĩ đến gánh hàng rong mẹ nặng gánh nơi quê nhà cực nhọc, tôi bỗng thấy hổ thẹn với chính mình, và tự hứa sẽ biết quý trọng những gì mà Mẹ đã dành cho tôi, dù là những gì nhỏ nhoi nhất. Và mỗi khi gặp khó khăn trong cuộc sống, gánh hàng rong của Mẹ chính là kim chỉ nam cho tôi bước tiếp, là sức mạnh để tôi tiếp thêm nghị lực và tin yêu vào cuộc sống này.

Giờ đây, những gánh hàng rong trên Sài Gòn đã trở nên quá quen thuộc với nhiều người, những gánh tàu hủ, những gánh chè, trái cây…đã có mặt trên khắp các con phố, nhưng có ai biết rằng đằng sau những gánh hàng rong ấy là cả những gánh nặng cuộc đời mà các chị, các Mẹ đang hằn mang trên vai. Thay mặt những người em, người con trên đất nước Việt Nam, xin cám ơn công ơn mà các chị, các Mẹ đã hi sinh âm thầm cho các thế hệ tương lai. Xin cám ơn Mẹ, người đã sinh thành và nuôi lớn tôi bằng những tiếng rao, bằng đôi vai gánh hàng nặng trĩu, bằng cả những tình yêu thương vô bờ bến của một người Mẹ. Và nếu có ai hỏi tôi: “Tuổi thơ trong bạn là gì ?“, tôi sẽ không ngần ngại đáp lại rằng: Tuổi thơ trong tôi là gánh hàng rong của Mẹ...

.http://d.f10.photo.zdn.vn/upload/original/2012/07/19/16/00/1342688437955945021_574_0.jpg

-Shone-

( Nguồn: Zing Me)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn