Tiếng Việt
Tết 2018  ·· * ··  Chúc Mừng Năm Mới Năm Mậu Tuất  ·· * ··  
   
GOOGLE DỊCH
BẢN ĐỒ THẾ GIỚI
KHÁCH THĂM VIẾNG
424,153

Sát thủ 11 tuổi và những án mạng thương tâm (kỳ 5 & cuối)

31 Tháng Tám 201212:00 SA(Xem: 1869)

.

kỳ 5

 

Mary Bell thực sự là một kẻ bất hạnh bởi ngay từ khi mới lọt lòng, người mẹ làm gái điếm đã tìm cách ruồng bỏ hay thậm chí là sát hại cô bé. Tồi tệ hơn, Mary nhiều lần bị khách mua dâm của mẹ lạm dụng.

Đêm đầu tiên trong một phòng giam nhỏ ở Newcastle, cả hai đứa trẻ đều không ngủ. Chúng liên tục la hét, chửi bới nhau qua song sắt. Chúng là những đứa trẻ nhỏ tuổi nhất bị nhốt ở đây. Rất khó nhọc nữ cảnh sát làm nhiệm vụ canh gác buồng giam mới yêu cầu chúng im lặng được một lúc.

Trong thời gian Mary bị giam, nữ quản ngục có nhiều thời gian tiếp xúc và hiểu hơn về cô bé. Mary Bell là một đứa trẻ tự tin, táo bạo, và có phần tinh quái. Điểm đặc biệt là cô bé có vẻ ưa bạo lực và bắt nạt kẻ yếu. Khi thấy một con mèo hoang đi ngang qua phòng giam, nhanh như chớp, Mary túm lấy và bóp chặt cổ nó. Nữ cảnh vệ yêu cầu Mary thả con mèo vô tội ra, cô bé ngúng nguẩy đáp: “Tại sao cháu phải làm thế chứ. Cháu thích làm tổn thương những kẻ yếu hơn và không có khả năng chống đỡ”. Nói rồi Mary cười vang buồng giam.

Khi được hỏi về ước mơ của mình, Mary thành thật trả lời: “Cháu muốn trở thành một y tá”. Ước mơ của Mary có vẻ như không khác những đứa trẻ khác là mấy. Nhưng điều khác biệt, Mary thích làm y tá vì “cháu có thể chích kim tiêm vào bất kỳ ai cháu muốn”.

Dường như có một tâm hồn quỷ dữ ẩn sau gương mặt ngây thơ của cô bé 11 tuổi. Điều gì đã khiến Mary Bell trở thành như vậy? Những suy nghĩ và hành động lệch lạc của cô bé bắt nguồn từ đâu?

blank
Tuổi thơ dữ dội đã biến Mary Bell thành "hạt giống xấu" của nước Anh.

Theo các chuyên gia tâm lý, tội ác cô bé Mary Bell gây ra bắt nguồn từ chính những điều khắc nghiệt mà cô bé phải hứng chịu. Giá như cô bé có một gia đình yên ấm và một tuổi thơ êm đềm như những đứa trẻ khác thì có thể điều tồi tệ đã không xảy ra.

Mary Bell là con lớn trong gia đình, dưới cô còn có 1 cậu em trai và 1 em gái sống cùng bố mẹ. Bố của Mary, Bill Bell là một kẻ trộm cắp vặt. Dù có bố nhưng chị em Mary buộc phải gọi ông là “chú” để được nhận các khoản hỗ trợ của chính phủ dành cho bà mẹ đơn thân. Mẹ của Mary, bà Betty Bell lại sống bằng nghề làm gái mại dâm nhơ nhuốc. Gia đình Bell được liệt vào hàng “tệ nạn” của khu phố vì thế cô bé cũng có rất ít bạn chơi cùng.

Một thám tử sau khi đến thăm và tìm hiểu gia cảnh nhà cô bé Mary Bell cho hay nơi Mary lớn lên như một căn nhà hoang. “Không hề có cảm giác đó là một ngôi nhà. Tất cả dấu hiệu của sự sống ở nơi đó là … tiếng chó sủa”, ông kể lại.

Trong những biện hộ cho tội ác của Mary Bell tại tòa án sau này, mẹ Mary, bà Betty được coi là “hung thủ” gây lên những tổn thương tâm lý trầm trọng của cô bé. Tuổi thơ của Mary Bell là một cơn ác mộng với đòn roi, bạc đãi và lạm dụng. Không hiểu lý do gì mà bà Betty lại ghét đứa con lớn tới vậy. Ngay từ lúc Mary mới chào đời, bà đã không ít lần tìm cách giết con và vờ như đó là một tai nạn. Bà muốn vất bỏ đứa bé, quẳng nó tới sống với một người lạ ở nơi nào đó thật xa nhưng bất thành.

Giống như nhiều đứa trẻ khác, Mary mắc chứng bệnh tè dầm mãn tính. Mỗi lần như vậy, bà Betty lại lôi cô bé ra đánh, mắng thậm tệ. Cô bé rất sợ ngủ vì lo lắng sẽ làm ướt giường của mẹ. Mary kể lại, mẹ Betty thậm chí ấn mặt cô vào bãi nước tiểu cho tới khi cô khóc thét sợ hãi và xin lỗi. Sau đó, bà thường treo tấm nệm Mary làm ướt ra giữa đường như để bêu riếu đứa trẻ hay đái dầm.

Các chuyên gia tâm lý giải thích rằng hành động của người mẹ đã đè nén và làm cho tâm lý, tâm hồn Mary lệch lạc đi rất nhiều. Bà mẹ là khởi nguồn cho mọi nỗi sợ hãi của Mary. Cô bé tìm đến bạo lực như một cách để tự vệ và gồng mình chống lại thế giới bên ngoài. Nếu Mary được cha mẹ uốn nắn cẩn thận, thì cô bé đã không thế.

Năm 2 tuổi, Mary Bell bắt đầu có những dấu hiệu khác thường. Cô bé cư xử lạnh lùng và tự tách mình ra khỏi những đứa trẻ khác. Mary rất lì lợm và không bao giờ khóc dù bị tổn thương. Cô bé bắt đầu thích bạo lực. Mary từng đánh chảy máu mũi bác ruột bằng một món đồ chơi khi cô không vừa ý.

Năm lên 5, Mary tận mắt chứng kiến cô bạn nhỏ của mình bị chết trong một tai nạn xe buýt. Điều này đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới tâm lý của Mary Bell. Cô bé bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn về sự chết chóc và sinh tử.

Năm lên 7, cô bé có thêm một sở thích mới đó là hành hạ những vật nuôi trong nhà hoặc hàng xóm. Mary luôn tỏ ra hứng thú khi xích chó mèo lại rồi đốt lửa hoặc dội nước sôi lên người chúng. Tiếng sủa nhặng, kêu gào của chúng khiến Mary phấn kích hơn bao giờ hết.

Tại lớp mẫu giáo, Mary là một trong những đứa trẻ nghịch ngợm và hỗn láo nhất. Cô giáo của Mary từng chứng kiến cô bé đang bóp cổ một bạn trai khác. Khi bị bắt dừng lại, Mary chớp mắt hỏi ngược lại cô giáo: “Tại sao chứ? Nó đã chết đâu?”. Mỗi lần nổi giận, Mary đánh tất cả những đứa trẻ khác. Vì thế nên trong lớp Mary bị cô lập, bạn bè xa lánh.

blank
Hình ảnh 2 nạn nhân xấu số dưới bàn tay nhuốm máu của Mary Bell.

Một yếu tố được coi là nguyên nhân chính trong những bất ổn thần kinh của cô bé Mary là việc cô bé bị ngộ đ thuốc từ bé. Khi Mary mới 1 tuổi, Mary bị sốc sau khi uống nhầm một nắm thuốc của mẹ cô giấu phía sau máy nghe nhạc. Không biết vì sao mà cô bé 1 tuổi lại tìm được những viên thuốc được giấu kỹ như vậy. Càng khó lý giải việc tại sao Mary có thể “ăn” hết đống thuốc đắng ngắt ấy.

Năm lên 3, bà Betty phát hiện Mary đang ngấu nghiến ăn những “viên thuốc màu xanh” của dì Cath cùng đứa em trai. Lần ngộ độc thuốc nguy hiểm nhất là khi Mary uống nhầm thuốc “sắt” của mẹ. Cô bé bị rối loạn trí nhớ và phải đi cấp cứu rửa ruột. Những viên thuốc đó làm Mary ốm một trận sinh tử. Việc lạm dụng thuốc có thể làm tổn thương nghiêm trọng não bộ của một đứa trẻ. Điều này góp phần quan trọng gây nên những bất ổn tâm lý của cô nhóc Mary Bell.

Kinh khủng hơn cả, Mary Bell bị lạm dụng tình dục trong suốt những tháng ngày thơ ấu. Ngay từ khi còn là một đứa trẻ con, Mary đã trở thành “món hàng” trong một vài thương vụ mua bán tình dục của mẹ. Cô bé thường xuyên bị những gã đàn ông là “khách” của mẹ tấn công và lạm dụng. Mary có thể chưa đủ lớn để nhận ra điều này kinh khủng như thế nào đối với tuổi thơ một con người. Nhưng điều đó là quá sức chịu đựng của một đứa trẻ. Điều này cũng phần nào lý giải những hành vi và suy nghĩ bất thường của Mary Bell.

Tất cả những gì mà Mary nhận được là sự ngược đãi của mẹ, dòng máu tội phạm di truyền của cha và một môi trường giáo dục sai trái. Tuổi thơ cô bé không được yêu thương nên cô cũng không học được cách yêu thương lại những người xung quanh. Tổn thương cả về thể xác và tinh thần từ nhỏ dẫn tới những hành động hoang dại và lệch lạc của sát thủ nhí Mary Bell sau này. Tội ác không hình thành từ hư vô, tội ác bắt nguồn từ chính những gì cô bé trải qua.

.

kỳ cuối

 

Trong suốt phiên xử, Mary chẳng hề run sợ hay hối hận nhưng đến phút cuối khi tòa tuyên án chung thân, cô bé bật khóc: “Cháu nghĩ giết Brian thì sẽ không ai biết vì Brian không có mẹ. Cháu cũng không có mẹ”

Phiên tòa định mệnh

Ngày 5/12/1968, Mary Bell và Norma Bell lần đầu tiên bị giải tới phiên tòa xét xử tại Moot-hall, Newcastle. Phiên tòa kéo dài 9 ngày thu hút được sự quan tâm đặc biệt của giới truyền thông và toàn bộ người dân nước Anh. Có lẽ trong cuộc đời cầm cân nảy mực của mình, quan tòa không thể nào quên phiên tòa đặc biệt với cả hai bị cáo buộc tội giết người đều là những bé gái xinh xắn chưa tới tuổi vị thành niên.

Công tố viên Rudolph Lyons mở màn phiên tòa bằng những chứng cứ khẳng định thủ phạm giết Martin Brown 4 tuổi và Brian Howe 3 tuổi là một. Mặc dù có những chứng cứ cáo buộc Norma có liên quan tới cái chết của cả hai nạn nhân, nhưng cán cân tội ác dường như nghiêng hẳn về phía Mary Bell 11 tuổi.

blank
Sự xuất hiện của mẹ Mary, bà Betty Bell chỉ làm phiên tòa thêm rối loạn.

Sự hiện diện của gia đình Mary tại phiên tòa không giúp được gì cho tình thế của cô. Mẹ của Mary, bà Betty Bell, liên tục làm gián đoạn phiên tòa với những lời than thóc, thổn thức. Chốc chốc, bà lại nức nở chạy ra ngoài, mái tóc giả màu vàng trượt lên trượt xuống khỏi đầu. Trong khi đó, cha cô bé, Billy Bell chỉ ngồi lặng im nghe xét xử mà không mấy quan tâm tới những hành động bốc đồng của vợ.

Trái với Mary, Norma Bell được cả gia đình bên cạnh, cảm thông và chia sẻ. Họ luôn an ủi, động viên cô con gái nhỏ. Trong suốt phiên tòa, Norma luôn hướng mắt về phía gia đình như để tiếp thêm sức mạnh. Cô bé phản ứng với những chứng cứ và lời khai có cả những giọt nước mắt và nỗi sợ hãi của một đứa trẻ.

Trong khi đó, Mary thì không hề khóc hay có bất cứ một dấu hiệu sợ hãi nào. Theo những người tham gia phiên tòa, cô bé 11 tuổi xuất hiện với thái độ hoàn toàn bĩnh tĩnh và có những câu trả lời sắc sảo như người lớn. Chuyên gia tâm lý Gita Sereny, người theo dõi phiên tòa trong suốt 9 ngày miêu tả Mary là một cô bé xinh xắn và tinh ranh. Cô bé có mái tóc đen và đôi mắt xanh sâu thẳm. Trong đôi mắt ấy dường như chất chứa bao hờn căm, giận dữ dưới vỏ bọc trống rỗng, vô hồn.

Điều được tranh cãi nhiều hơn cả là Mary Bell có vướng phải những vấn đề gì về tâm lý không? Cô bé là một đứa trẻ hư, một hạt giống xấu của nước Anh hay chỉ là nạn nhân của một gia đình không tình yêu và tuổi thơ sóng gió?

Được xem là một con nhóc “quỷ quyệt” và “ma lanh” nhưng thực chất Mary Bell không hề biết cách tranh thủ tìm kiếm sự cảm thông từ người khác. Nếu như cô bé mở lòng mình ra khỏi lớp vỏ bọc sắt đá để chia sẻ về gia đình và tuổi thơ bất hạnh có lẽ sẽ tìm được sự đồng cảm nhiều hơn. Mary từng khờ khạo kể với một viên cảnh sát: “Có 1 phụ nữ trên kia mỉm cười với cháu nhưng cháu không cười lại. Đây không phải chỗ để cười. Quan tòa sẽ không thích cháu cười đúng không cô?”

Đêm trước khi đối chứng trước tòa, Mary hỏi nữ cai ngục về ý nghĩa của từ “chưa trưởng thành”. Cô bé nói: “Luật sư nói Norma chưa trưởng thành. Điều đó có nghĩa rằng nếu cháu thông minh hơn, cháu phải chịu hết tội đúng không?”

Trong phiên tòa đối chứng, Mary và Norma liên tục đưa ra những lời cáo buộc lẫn nhau. Nhưng dường như vẫn một sự kết nối bí mật nào đó giữa chúng. Hai đứa trẻ liên tục quay sang nhìn nhau, ánh mắt đầy biểu cảm và có phần dò xét. Có vẻ như chúng vừa đối đầu, lại vừa tìm cách bảo vệ lẫn nhau. Nhưng, có những lúc, chúng tỏ ra thất vọng và tức giận khi bị người kia cáo buộc thái quá. Trong khi Mary cố thể hiện sự sắt đá thì Norma lại chiếm được lòng tin và sự cảm thông của mọi người bằng thái độ chân thật, non nớt. Cô bé bật khóc và liên tục lắc đầu nói: “Không, không” khi bị Mary đổ tội giết Brian. Norma trở thành một nhân chứng quan trọng chống lại những hành vi phạm tội nghiêm trọng của Mary Bell.

Cái kết có hậu

Cuối cùng thì 9 ngày xét xử cũng khép lại, bản án đã được tuyên. Norma Bell, 13 tuổi được tuyên bố vô tội nhưng sẽ bị gia đình quản chế trong vòng 3 năm. Để giảm nhẹ tội cho Mary Bell, tòa tuyên án cô bé “ngộ sát” hai đứa Martin và Brian.

blank
Hình ảnh Mary Bell sau khi được tại ngoại.

“Điều gì tồi tệ nhất có thể xảy ra với cháu. Họ sẽ treo cổ cháu lên à?”, Mary từng hỏi nữ quản ngục với thái độ rất nghiêm trọng. Trong suốt phiên tòa, Mary chưa hề run sợ hay hối hận nhưng đến phút cuối khi tòa tuyên án chung thân, cô bé bật khóc. Đây mới thực là giọt nước mắt của một đứa trẻ 11 với lời thú tội ngô nghê: “Cháu nghĩ giết Brian thì sẽ không ai biết vì Brian không có mẹ. Cháu cũng không có mẹ”. Phiên tòa lặng đi, mọi người quái nhìn phản ứng của mẹ Mary nhưng bà ta đã ra ngoài từ lúc nào.

Nơi giam giữ Mary Bell là một trường “cải tạo nhân cách” dành cho trẻ vị thành niên Red Bank. Trong thời gian này, bà Betty vẫn thường xuyên thăm nuôi cô bé. Mary rất háo hức chờ có người tới thăm, nhưng sau mỗi lần gặp mẹ, cô bé lại bị hoảng loạn và có những dấu hiệu tâm lý bất thường.

Thực chất mẹ Mary đến thăm cô bé để lấy những câu chuyện về tội ác của đứa con gái bé bỏng bán cho các tờ báo lá cải kiếm lợi. Mỗi lần đến là một lần bà Betty làm loạn cả buồng thăm nuôi với những lời than vãn, kể tội Mary.

Ngày 14/5/1980, lệnh ân xá tới tay Mary Bell. “Sát thủ nhí” ngày nào được tự do ở tuổi 23. Bốn năm sau, Mary Bell lần đầu làm mẹ, cô mới thực sự thấm thía nỗi đau mà mình từng gây ra cho người thân của nạn nhân.

Để đảm bảo cho Mary có một cuộc sống yên ổn, tránh được những búa rìu dư luận về tội ác trong quá khứ, năm 2003, Tòa án tối cao cấp quyết định cấp cho mẹ con cô nhân thân mới. Danh tính, nơi ở của Mary được giữ bí mật tuyệt đối. Cô bé Mary Bell máu lạnh ngày nào đã "chết". Đây có lẽ là cái kết có hậu đúng như nguyện vọng của cô sau này: “Tất cả những gì tôi mong muốn là một cuộc sống bình thường”.

Hết!

Hồng Minh

Theo Infonet.vn



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn