Tết 2018  ·· * ··  Chúc Mừng Năm Mới Năm Mậu Tuất  ·· * ··  
   
GOOGLE DỊCH
BẢN ĐỒ THẾ GIỚI
KHÁCH THĂM VIẾNG
437,769

Người Thầy khả kính

Tuesday, December 7, 201012:00 AM(View: 4756)
"Thuở trời đất nỗi cơn gió bụi,
Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên.
Xanh kia thăm thẳm tầng trên,
Vì ai gây dựng mà nên nỗi nầy.
....."

Giọng Thầy trầm ấm, đôi mắt Thầy mơ màng trong nỗi xúc cảm của vần thơ - Làm sao mình quên được dáng dấp thân quen của người Thầy đã mang lại bao niềm vui, kiến thức về văn học Việt Nam, niềm cảm xúc của các vần thơ....phải không các bạn.

Rồi giọng Thầy đầy sôi nổi:
"Chàng tuổi trẻ giống dòng hào kiệt,
Xếp bút nghiên theo việc đao binh.
..."

Khi nói về các vần thơ mới mình làm sao quen được giọng ngâm của Thầy:
"Hồng hồng Tuyết tuyết
Mới ngày nào chửa biết cái chi chi
Mười lăm năm thắm thoát có ra gì
Chợt ngoảnh lại đã đến kỳ tơ liễu
..."

Và tiếng Thầy đầy trào phúng trong:
"Hai mươi năm trước
Một đên vừa gió lại vừa mưa
Hai mái đầu xanh
Kè nhau than thở
..."

Ngoài những văn học Việt Nam, mình còn được học nơi Thầy sự hăng say làm việc, phục vụ cho những người và môi trường chung quanh. Thầy đã là cố vấn cho Khối Báo chí, đóng góp ý kiến và tư duy cho những Ngày Truyền Thống tuyệt vời của mái trường nhỏ thân yêu - Vũ điệu Đĩ Bồng, Vinh Quy Bái Tổ...

Không những nơi học đường, ngoài xã hội Thầy luôn sẵn sàng khải đạo, góp các suy tư, quan niệm sống để giúp những người học trò suy nghĩ và sống đúng hơn. Nhớ một buổi chiều hai Thầy trò gặp nhau dưới chân cầu chữ Y, dắt chiếc xe đạp lên dốc cầu cao. Người học trò mừng rỡ chào Thầy "Thưa Thầy!". Người Thầy khả kính nhướng cặp mắt nhỏ rí dưới đôi kính thật dầy "Em học trường Q8 hả. Bây giờ làm gì?". "Dạ em đang học ĐHKH", người học trò trả lời. Thầy nhìn người trò đầy trìu mến rồi nói "Thôi cố gắng đi em. Xã hội nào thì có chút tri lý vẫn hơn. Thầy hiểu và rất thông cảm cho các em, nhất là thế hệ của các em đã có một Nhân Sinh Quan trước khi một thay đổi quá lớn về cả tương quan xã hội và quan điểm chính trị."

Hai mươi lăm năm vật đổi sao vời, nhưng lời của người Thầy kính mến vẫn rõ ràng và thật sự thấm sâu vào tim óc của người học trò ngày xưa. Người học trò nay tóc đã hoa râm, lòng vẫn cảm nhận được sự may mắn lớn lên nơi mái trường đầy kỷ niệm và tình thân.

Nhớ về người Thầy khả kính - Lương Ngọc Hồ.

Vào hạ Úc châu.
Huỳnh Thanh Hùng (ktn1974)
Send comment
Your Name
Your email address