Tết 2018  ·· * ··  Chúc Mừng Năm Mới Năm Mậu Tuất  ·· * ··  
   
GOOGLE DỊCH
BẢN ĐỒ THẾ GIỚI
KHÁCH THĂM VIẾNG
437,769

Từ Oslo, Na-Uy...

Tuesday, December 7, 201012:00 AM(View: 4974)
Oslo, 12/11/2006
Võ thị Điềm, CHS khóa 1973, kính chúc thầy, cô và anh chị em CHS trường trung học Lương Văn Can được nhiều an vui.
Điềm sống tại NaUy cùng với chồng và hai con từ năm 1983.
Để gọi là "Lễ ra mắt", Điềm xin tặng thầy, cô và các bạn câu chuyện qua bài thơ: "Có làm lòng bạn vui ?.."
 
Mùa Thu NaUy 2006,
Võ Thị Điềm Đạm (VTD chs 73)"

CÓ LÀM LÒNG BẠN VUI ?...

Em bé gái tưởng phải lang thang đầu đường cuối chợ.
Sáng bán hàng khoai, chiều hàng bắp nướng.
Mẹ mất sớm, cha vất vả với đàn con, đi làm mướn.
Đứa lớn nhất vừa qua mười hai tuổi.
Chăm đàn em, chăm bếp núc, học lớp ban chiều.
Tối, ngọn đèn mờ, vội vã chép bài thơ phải thuộc.
Bài nhỏ bạn nhà bên được đi học thêm cho mượn.
Cha bị tai nạn, không tiền bảo hiểm.
Công mất tật mang, nhìn đàn con nheo nhúc.
Nước mắt chảy dài những lúc con ngon giấc ngủ đêm.
Tiếng thở dài đi vào giấc mộng tuổi thơ.
Năm học mới đã ba ngày, chưa nghe ba nhắc nhở.
Em rắp tâm tìm mối bán buôn, sống đỡ.

Rồi ai đó nghe tin em khốn khổ.
Đến thăm em với tập vở mới tinh.
Bộ sách giáo khoa, bộ quần áo mới.
Đóng tiền trường cho niên khóa đã bắt đầu.
Vớí lời khuyên thân thương khiêm nhượng:
Em ráng học cho tương lai em sáng sủa.
***

Cụ già Tâm trong căn nhà lá dột.
Con tha phương, cháu cầu thực không thấy về.
Ôi cái lạnh cái đói chụp xuống tấm thân già vì thế.
Chén cơm chiều nay, biết ngày mai có được.
Bà cầu mưa đừng đổ tối nay.
Con chưa thay tấm cửa, cháu chưa thay mái nhà.
Bà lo sợ ngày mai trời nắng gắt.
Nắng làm đuối sức người già trên đường ra chợ huyện.
Tìm củ khoai, miếng bánh dư thừa người ta thương hại.
Bà lo sợ ngày bà không còn sức.
Ai lo cơm, ai cho thuốc, ai mua hòm.
Sao khổ nhọc ba đời còn khổ mãi.

Rồi ai đó nghe kể về già Tâm cuối xóm.
Đến viếng thăm vớí túi gạo, túi đường, túi muối.
Hỏi thăm cụ có muốn đến ở cùng cụ Bốn, cụ Lành.
Cơm thanh đạm, cái mền vừa đủ ấm.
Nhà dưỡng lão có những tấm lòng từ thiện.
Chăm chút cụ cuối quãng đời thôi hiu quạnh.
***

Xóm chài vắng vẻ, bốn mẹ con, lòng lo âu tràn ngập.
Hai tháng rồi, chiếc ghe nhỏ, người cha và đứa con trai lớn không về nữa.
Cái bàn, cái tủ đã bán dần, nhà thưa trống lạnh.
Hủ gạo vơi, chiếc chiếu manh vừa đủ.
Bốn mẹ con nằn củ rủ đếm từng ngày.
Ra chợ, tìm người thuê mướn, kiếm đồng manh, nồi cháo, cá khô.
Làng xóm nghèo, ráng tự làm, chịu cực.
Không ai dư để mướn thợ mướn người.

Rồi ai đó nghe tin đời cùng cực ấy.
Đến xóm chài, căn nhà lá trống trơn.
Bịch bánh ngọt, bịch gạo, chai nước mắm.
Rồi rụt rè thăm hỏi:
Chị sẽ làm gì nếu được giúp vốn ban đầu?
Gương mặt tươi, ánh mắt rạng ngời.
Tôi mua cá, phơi khô, mang ra chợ bán.
Không.
Tôi tráng bánh tráng, tôi nướng, tôi rao bán cùng làng.
Nghề tráng bánh, tôi học thủa tôi còn để chỏm.
***

Vườn cải héo, cây chanh cằn cỗi.
Cơn nắng kéo dài tháng này qua tháng nọ.
Con suối cạn khô, giếng đào không đến mạch.
Anh nhìn chị, ông nhìn bà, thở dài chán nản.
Mùa khoai này, ta cắt lát, phơi khô.
Phải cần kiệm như năm ngoái, năm kia và những năm trước nữa.
Trời không thương, sức người có hạn.
Nước dẫn mạch, sâu!
Sông nguồn, xa quá!

Rồi một sáng có ba người xa lạ.
Họp dân làng, hỏi ý, xin đào giếng thật sâu.
Không tin tai mình, lòng nghi ngờ, hỏi: Tiền đâu?
Ba người lạ lắc đầu, đừng lo chuyện đó.
Có nhiều người với tấm lòng nhân hậu.
Nhường bữa cơm nhà hàng, nhịn một buổi nhạc vui.
Cho ước muốn vài cái giếng thật sâu.
Tìm địa điểm, ba giếng nước sâu, tặng dân làng niềm hy vọng.
Năm này, năm tới, năm tới nữa.
Vườn cải xanh tươi, cây chanh trổ ngọn.
***

Ba đi làm công từ sáng sớm, mẹ được người gọi mướn.
Nhìn đứa con mới chập chửng biết đi.
Bỏ con một mình, lòng đau như cắt.
Từ chối không làm, biết bao giờ người ta gọi nữa.
Nghe đâu ở cuối khu phố chợ.
Có người trông coi, vài bữa, mươi ngày.
Mẹ làm gan, ôm con chờ trước cửa.
Bà âu yếm hỏi chị muốn gởi con hả chị.
Cháu không tiền, bà cho cháu trả sau.
Đỡ đứa bé trong tay mẹ còn ngái ngủ.
Chị yên tâm, tôi không lấy tiền đâu.
Chiều chị đón cháu về?
Chị đàn bà cười trong nước mắt, lí dí lời cảm tạ.
Vói mắt nhìn bên trong, vài đứa bé chạy cười, la hét.
Phía sau lưng người xích lô với đứa con trên tay, ngần ngại.
Chị nhìn anh, cười tươi, gật đầu khuyến khích.
Nhà giữ trẻ do những người thiện nguyện có lòng.
Nằm tuốt sâu trong xóm lao động, đã có người biết đến.
Tiếng thở nhẹ, vội vã đi làm thuê.
Tiếng thở nhẹ làm vui lòng người giữ trẻ.
***

Ngôi nhà lá đơn sơ được che mát bởi hai cây xoài già bên hong vườn nhà ông Tám.
Vài cái bàn gỗ, vài kệ sách sát tường.
Những quyển sách được đóng bao chắc chắn.
Những quyển sách mang kiến thức phổ thông, kiến thức thiên nhiên.
Những quyển sách kể về lòng yêu nước, lòng yêu người.
Những quyển sách kể chuyện xưa tích cũ làm vui lòng người già trẻ nhỏ.
Nhiều quyển sách mang lời hay ý đẹp.
Nhiều quyển sách đậm câu thơ, mang lời văn làm lòng người thanh thảng.
Ngôi nhà lá đơn sơ, nơi lủ trẻ tìm về.
Ngôi nhà lá đơn sơ, nơi anh chị tìm đến.
Ngôi nhà lá đơn sơ, cửa luôn rộng mở.
Ngôi nhà lá đơn sơ, nơi em chăm chú đọc.
Ngôi nhà lá đơn sơ, nơi anh tìm kiếm những danh nhân trên thế giới quá xa xôi sao anh chưa từng nghe nói đến.
Ngôi nhà lá được cất lên bởi những tấm lòng yêu mến trẻ thơ.
Những quyển sách được sắp lên kệ bởi những người hiểu rằng kiến thức làm tươi sáng tương lai.

........
Những mẫu chuyện trên có làm lòng bạn vui?
Võ Thị Điềm Đạm
Send comment
Your Name
Your email address