Tiếng Việt
Tết 2018  ·· * ··  Chúc Mừng Năm Mới Năm Mậu Tuất  ·· * ··  
   
GOOGLE DỊCH
BẢN ĐỒ THẾ GIỚI
KHÁCH THĂM VIẾNG
419,705

Một Thời Áo Trắng – Lương Thúy Anh

10 Tháng Bảy 201412:00 SA(Xem: 3412)

“Trong tim ai cũng có một dòng sông riêng mình…”
Nhưng dòng sông ấy đã trôi qua chẳng bao giờ trở lại.Thế nhưng, có những khoảnh khắc, bỗng dưng lòng người như chùng lại, lặng vào một khoảng không gian đong đầy kỉ niệm, dù là vui hay buồn, vẫn luôn là những kỉ niệm khó lãng quên. Chính là những lúc lòng muốn vợi lại một khúc sông tuổi thơ nào đó trong cuộc đời, dù biết rằng thật là khó.

Ngẩn ngơ vẻ đẹp như tiên của nữ sinh Huế trong tà áo dài

Chẳng nhớ được là đã bao lâu rồi, có những lúc vẫn ngang qua đó thôi, nhưng sao lòng lại cứ dùng dằng không ghé vào, nửa lại như hẹn hò thôi cứ để lần sau.

Thế rồi hôm nay đã trở về đây…
Chiều hãy còn nắng…mà mong manh lắm.

Vẫn còn đây bãi cỏ rất xưa ấy, vẫn còn đây hàng cây nghiêng bóng năm cũ, bao nhiêu lần cỏ cây thay lá đổi mùa, bao nhiêu năm cỏ non lại tiếp tục lên xanh rồi phai úa…nhưng dường như những dấu chân nhè nhẹ ngày thơ vẫn còn hằn vết trên chốn cũ đầy kỉ niệm, ẩn ẩn hiện hiện…trong tiềm thức, nuối tiếc quá đi thôi.

Chiều thật vắng, màu nắng vàng mơ phai tựa như tuổi học trò năm xưa nay đã bạc màu thời gian. Kỉ niệm cuồn cuộn trở về như thác đổ, những thước phim quá khứ dễ thương lần lượt, lần lượt, lúc xuôi lúc ngược, lúc trắng lúc đen quay chậm chậm trong bộ não ngỡ như đã đóng băng giá lạnh.

Vàng in lên từng mảng nắng, những ô cửa sổ đong đưa cành phượng già nua, tiếng ve ồn ào như đang cãi vả nhau, cứ như nhắc nhở những năm tháng xa xưa thơ mộng, cái tuổi học trò …ham ăn mê ngủ là thế, cứ đến tiết học cuối là như chỉ muốn nhíu mắt lại nằm lăn trên mặt bàn, những ngày chớm hạ nắng nóng, không khí sắp tàn năm học lại cứ như ve vãn, cứ như rủ rê, làm cho những tiết học bỗng dưng mà chểnh mãng, cứ chực nghe tiếng trống tan trường là vội vàng vơ nhanh mấy cuốn vở, cái nón chạy băng chạy biến ra cửa lớp, ngay tức thì sau lưng các Thầy Cô giáo. Những chiếc xe đạp lách cách sánh hàng ngang len lách qua cổng trường, đôi ba nhóm tung bay tà áo trắng ngời lóng ngóng trước cổng , mong chờ chuyến xe buýt trờ tới để mau chóng trở về nhà, tiết cuối, đói bụng và mệt mỏi lắm rồi.

Chiều đã buông sâu trong màu nắng, rồi phải chia tay thôi, ra khỏi cổng trường là mỗi người mỗi ngã, trở về với cuộc sống một ngày như mọi ngày.
Gởi lại nơi đây “phút giây này nhớ vạn ngày sau…”

Lương Thúy Anh


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn