Tết 2018  ·· * ··  Chúc Mừng Năm Mới Năm Mậu Tuất  ·· * ··  
   
GOOGLE DỊCH
BẢN ĐỒ THẾ GIỚI
KHÁCH THĂM VIẾNG
436,114

Cánh phượng đầu tiên - Mùa hạ cuối cùng

Tuesday, June 19, 201212:00 AM(View: 3866)

.

Chùm bài và Ảnh CHIA TAY TUỔI HỌC TRÒ


tamtay.vn - photo - Mùa hè cũ như trở về cùng tên em - Blog radio

 Những ngày cuối tháng 5 đang dần khép lại, để "cơn mưa đưa mình vào tháng 6, thời gian trôi theo tiếng ve kêu, nghe mùa hạ bồn chồn gõ cửa, nhớ không em kỷ niệm rất nhiều"...

Những ngày này dường như là cánh cửa với nhiều bước ngoặt đối với những chàng trai, cô gái đang độ tuổi 17-18 đẹp nhất đời người, với không khí bế giảng kết thúc một năm học - chia tay tuổi học trò - với kỳ thi Tốt nghiệp - thi Đại học...

Dồn dập rất nhiều sự kiện, nhiều biến động, nhiều cảm xúc tụ lại trong ánh mắt nụ cười, trong màu áo trắng tinh khôi, và trong cả những giọt nước mắt ngân ngần tiếc nuối cho tuổi học trò đầy ắp kỷ niệm vui buồn đã qua - mà chắc chắn rằng trong mỗi đời người, trên mỗi hành trình, những khi mỏi gối chồn chân nhìn lại, ai rồi cũng thấy đó là khoảng thời gian vụng dại, nông nổi hồn nhiên đẹp nhất mà không bao giờ có thể tìm lại...

Và trong không khí này, Dinhkhoa nhớ đến những dòng tản mạn mình đã viết năm lớp 10 về cảm giác của học trò cuối cấp - dẫu là chia tay THCS, nhưng Dinhkhoa tin nó cũng là cảm xúc, đồng điệu với những cô cậu học trò THPT trong những ngày này - Dẫu có thể chỉ là những câu chữ ngô nghê, dẫu có thể ai đó thấy nó có chút gì đó viển vông và... lãng xẹt - nhưng ở thời điểm đó, với những cô cậu học trò đó, nó là những dòng cảm xúc có thật như thế.

Ai cũng đều trưởng thành, chín chắn và chững chạc hơn từ rất nhiều khoảnh khắc, phút giây... mang hình hài những viển vông, mơ mộng lãng xẹt như vậy...

* * *

 

CÁNH PHƯỢNG ĐẦU TIÊN – MÙA HẠ CUỐI CÙNG


tamtay.vn - photo - Mùa hè cũ như trở về cùng tên em - Blog radio

 Tôi còn nhớ hồi ấy, năm học đầu tiên dưới mái trường THCS, cô trò tôi đã trồng một cây phượng bên hiên đầu lớp học. Cô bảo:”Cái cây này sẽ lớn lên theo thời gian, theo bốn mùa và theo năm tháng… Nó sẽ giữ cho các em một khoảng trời riêng êm đềm và trong trẻo. Các em hãy chăm sóc thật chu đáo nhé!”.

Thế rồi ngày tháng trôi qua, cây phượng lớn dần lên trong sự chăm sóc tận tình của lũ trò nhỏ chúng tôi. Chẳng biết tự bao giờ, trong trái tim thơ ngây và non nớt của tôi đã có một tình yêu dành cho nó. Lúc buồn, khi vui, tôi lại tìm đến nó như một người bạn tri kỷ tri âm, để giãi bày, thổ lộ. Từng chiếc lá xanh non lao xao trong gió nhẹ như vỗ về an ủi, lắng nghe, chia sẻ bầu tâm sự cùng tôi…

Mùa hạ đầu tiên, cây phượng xơ xác và tiều tụy hẳn đi. Có lẽ nó chưa đủ để chống lại với cái nắng hè đổ lửa gay gắt như thiêu như đốt. Tôi chỉ muốn ứa nước mắt trước những vòm lá lưa thưa, úa vàng…

Mùa hạ thứ hai, cây phượng có vẻ khá hơn… Nó bắt đầu xòe ra nhiều tán rộng, vươn lên để đón lấy ánh dương bừng sáng. Và cho đến mùa hạ thứ ba thì nó đã xanh um lên, rợp cả một góc trời nho nhỏ. Khi đó chúng tôi đã là những cô cậu học trò lớp Tám, lớn hơn so với những năm trước rất nhiều. Tôi thường hay tha thẩn một mình dưới vòm lá xanh kia để thả hồn, kiếm tìm một vài ý thơ hay những dòng cảm xúc chợt đến rồi chợt đi của tuổi…

Mùa hạ thứ tư, chúng tôi phải bận rộn với những bài kiểm tra, với những kỳ thi tốt nghiệp và chuyển cấp nên ít có thời gian rảnh rỗi. Và tôi hầu như đã quên hẳn, không còn để ý đến cây phượng bên hiên lớp học năm nào nữa.

Rồi tất cả những bận rộn cũng qua đi. Và chúng tôi đứa nào cũng hài lòng về những gì mà mình đã đạt được. Nhưng bên cạnh niềm vui ấy, tôi chợt chạnh lòng, dâng lên một nỗi niềm da diết…

Hôm ấy trời đẹp lắm! Nắng vàng rực rỡ nhảy nhót khắp nơi trên những cành hoa bằng lăng tím dịu dàng. Chúng tôi cùng đến ngồi dưới gốc cây trò chuyện môt cách rôm rả hồi lâu, cùng ôn lại những kỷ niệm cũ. Rồi tự nhiên chẳng ai bảo ai, tất cả cùng im lặng - cái im lặng làm lòng người nao nao, khơi dậy một nỗi buồn sâu thẳm. Mỗi người đều đang đuổi theo những dòng suy nghĩ riêng của mình, đôi mắt đăm đắm dõi nhìn vào một khoảng không mênh mông mà đỏ hoe như sắp khóc khi săp phải xa bạn bè – thầy cô, xa những khoảng trời trong trẻo hồn nhiên tôi đã gắn bó một thời…

Tôi đã đọc trong một cuốn sách và biết được rằng: Những gì ta biết chỉ là một giọt nước vô cùng nhỏ bé trong biển cả mênh mông không bờ bến… Chính thầy cô là người đã đem đến, tích luỹ cho tôi những giọt nước như thế - những giọt nước dù trải qua bao thời gian, mưa nắng vẫn mặn mà, nồng thắm, âm vang nhịp điệu thuỷ chiều. Thầy cô đã dạy cho tôi yêu những cánh đồng quê bình dị thân quen; yêu bông lúa hiền đọng bao mồ hôi gian khó; yêu cánh cò nhỏ bay về trong mưa; yêu dòng sông tuổi thơ đã cùng tôi lớn lên theo từng mùa con nước…Chính lòng yêu nhà, yêu làng xóm, yêu miền quê đã trở nên lòng yêu Tổ quốc – như lời nhà văn người Nga Ilia Erenbua đã từng viết.

Có một thời tôi hằng tin rằng có những con sóng thì thầm muôn đời trong vỏ ốc. Có một thời tôi hằng tin rằng, nếu thốt lên lòng mình vào đúng lúc ánh sao băng quét ngang trời thì mơ ước ấy sẽ trở thành hiện thực… Và không ai khác, thầy cô chính là người đã cho tôi bao niềm tin vào côt tích như thế…Thầy cô đã nói đúng. Mơ ước sẽ mãi chỉ là mơ ước, bởi trong cuộc đời mỗi con người đều có những bước ngoặt mà ta không hề nghĩ tới…

Bất chợt tôi ngước nhìn lên. Giữa màu xanh của lá cành, môt cụm phượng đang cháy bùng lên, rạng ngời sắc đỏ làm tim tôi bâng khuâng, xao xuyên. Vậy là trong khoảng trời riêng êm đềm ấy của tôi đã có những cánh hoa học trò hồn nhiên và trong sáng của một thời để nhớ…

Đêm nay tôi không ngủ. Vầng trăng tròn sáng trong lơ lửng giữa tầng không như thao thức, sà xuống ô cửa sổ soi cho tôi viết vào trang nhật ký đầu đời những dòng cảm xúc, suy nghĩ chân thành và tha thiết. Dù cho tôi biết những gì đã qua sẽ không bao giờ trở lại - thế nhưng trong tôi, hình bóng thầy cô, bạn bè và mái trường thân yêu sẽ luôn còn mãi, chẳng thể mờ phai! Nhất định chúng tôi sẽ mãi ở bên nhau, cùng thầy cô – và tuổi lớp Chín trong trẻo và hồn nhiên…Một cánh phượng đầu tiên, một mùa hạ cuối cùng… Chỉ đơn giản vậy thôi nhưng đã làm nên một khoảng trời, một khoảng khắc êm đềm và lưu luyến mà suốt cuộc đời này tôi không bao giờ có thể quên được…

 LƯƠNG ĐÌNH KHOA

 

tamtay.vn - photo - Mùa hè cũ như trở về cùng tên em - Blog radio

Chùm thơ viết thời học trò   dành tặng Học trò cuối cấp

của LƯƠNG ĐÌNH KHOA

 

  PHƯỢNG TÍM


Nhỏ có về thăm trường cũ chiều nay

Hái giùm ta đôi nhành phượng tím

Tím hoàng hôn – tím cả màu kỷ niệm

Ta ép vào năm tháng giữa thương yêu!


Sân trường ấy và hành lang ấy…

Nhỏ có về ngắm lá me rơi

Có cơn mưa giăng bài thơ ướt sũng

Và vu vơ ánh mắt đã trao lời

 

Nhành phượng tím năm nào đã héo

Chỉ riêng còn sắc tím mãi vẹn nguyên

Chút tím mơ âm thầm níu kéo

Những ngày xưa – năm tháng quá êm đềm!

 

Ta không khóc – và nhỏ không khóc

Chỉ mỗi nhành hoa phượng tím rưng rưng…

Và ánh mắt nhìn sâu trong ấnh mắt

Thấy bâng khuâng mùa hạ cuối cùng!


tamtay.vn - photo - Mùa hè cũ như trở về cùng tên em - Blog radio


Thơ giữa mùa thi

 

Bài thơ ấy anh viết tặng cho em

Cho một mùa hè cuối cùng nóng bỏng

Giữa một mùa thi, dày thêm bụi phấn trắng...

Thầy giảng đến cận giờ, lo lắng với thương yêu .

 

Bài thơ cho em không có áng mây chiều

Trôi ngang cửa hay nhành bằng lăng tím 

Không có mộng mơ, cánh phượng hồng bịn rịn

Trên sân trường bỏng nắng chênh vênh.

 

Bài thơ cho em chỉ, có chúng ta đối diện với chính mình

Giữa mùa thi giọt mồ hôi rơi nhòe con chữ

Có cánh đồng quê hương dáng mẹ gầy lam lũ

Dáng cha cuối con đường, chạng vạng bóng hoàng hôn.

 

Mùa hạ nói gì trong những tiếng thời gian?

Để anh hiểu được lời thở than _ ve hát

Gắng đi em, bởi chặng đường phía trước

Là thầy cô, là ánh mắt bạn bè

Là mẹ cha mình gầy theo những mùa thi.

 

tamtay.vn - photo - Mùa hè cũ như trở về cùng tên em - Blog radio


ĐIỆP KHÚC NĂM CUỐI CẤP

 

Có bao giờ trở laị nữa không?

Những yêu thương vui buồn thuở đến lớp

Tiếng trống trường, con đường chiều tan học

Lá me bay… Ngơ ngác mắt ai nhìn?

 

Có bao giờ trở lại những bình yên?

Ô cửa sổ - khoảng trời riêng mơ ước…

Chiều mây bay ý thơ vùi trong cặp

Chiếc lá thuộc bài, ai nhắc cho ai?

 

Giữ sao được góc sân trường sớm mai?

Hoa phượng đỏ 12 mùa nhung nhớ…

Gió bâng quơ từng lời thương thủ thỉ…

Gốc cây chiều lặng lẽ tiễn nhau đi!

 

Khúc giao mùa ai viết tặng mùa thi

Ngày trở lại tìm gì trong lá biếc?

Gió vẫn hát tưng lời như điệp khúc…

Có bao giờ trở lại những ngày xa?

 

tamtay.vn - photo - Mùa hè cũ như trở về cùng tên em - Blog radio

 

CÁNH PHƯỢNG ĐẦU TIÊN – MÙA HẠ CUỐI CÙNG

 

Chợt tiếng ve rớt xuống giữa vòng tay

Cứ nức nở oà lên đầu hạ

Rồi chin dần những khát khao lửa đỏ…

Chớp mắt chiều phượng nở cánh đầu tiên.

 

Mùa hạ xoè những ngón tay thơm

Mở trái tim – vô tình thành vệt cứa

Cuống cuồng khâu bămh màu phượng đỏ

Nên suốt đời thương nhớ sắc hoa vương!

 

Em thấy không – cánh phượng đầu tiên

Trên sân trường giữa khung trời mùa hạ

Cháy hết mình rồi xoay tròn trên cỏ

Cháy hết mình… Thành những giấc mơ!

 

Mùa hạ cuối cùng lặng lẽ về qua

Gom những giấc mơ hoa buộc vào năm tháng

Để vô tình cháy bừng lên khát vọng…

Mắt ai nhìn trong nắng nhuốm màu hoa

 

LƯƠNG ĐÌNH KHOA


tamtay.vn - photo - Mùa hè cũ như trở về cùng tên em - Blog radio

VIẾT CHO EM MÙA THI

Lòng như mây trắng giữa trời ấu thơ, mùa hè cũ như trở về cùng tên em...

tamtay.vn - photo - Mùa hè cũ như trở về cùng tên em - Blog radio

 

 

blank

 

blank

blank

 

Ảnh - Internet

dinhkhoa viết ngày 23/05/2012

 

 


Send comment
Your Name
Your email address