Tết 2018  ·· * ··  Chúc Mừng Năm Mới Năm Mậu Tuất  ·· * ··  
   
GOOGLE DỊCH
BẢN ĐỒ THẾ GIỚI
KHÁCH THĂM VIẾNG
439,012

THỜI GIAN - Yến Nhi

Tuesday, December 7, 201012:00 AM(View: 26229)

Một ngày.. tôi được theo anh tôi trở về quê nhà, người anh đã xa xứ hai mươi mấy năm và tôi cũng đã bao nhiêu năm không trở lại, mặc dù nơi tôi ở chẳng cách xa quê bao nhiêu.

Khi đón anh ở phi trường, xúc động làm cho tôi chẳng thể nào chạy đến để ôm lấy anh mà mừng, chẳng thể nói, chẳng thể cười. Chỉ biết giương mắt ra mà nhìn anh; anh tôi đã về thật đó hay sao?

Rồi hai anh em lai song song bước chân trên con đường làng nhỏ có những hàng thốt nốt, những gốc đào ở hai bên - tất cả như im lặng vì những người đang nằm trên lưng chừng đồi kia cũng đã im lặng theo thời gian. Thắp hương đưa cho anh, nhìn anh, tôi tự hỏi anh đang nghĩ gì? Và tôi cũng đang nghĩ gì? Nhìn chung quanh, có những ngôi mộ tròn to bởi vì có hai lòng huyệt sát vào nhau, có lẽ nó chỉ cho tình yêu bất tận của con người. Phải chăng đến điểm cuối cùng của cuộc sống con người vẫn còn muốn một chút hơi ấm của người thương? và hạnh phúc thay khi người ta đạt được nguyện ước! Mộ ông bà nội tôi đây (nhìn mà cũng cảm nhận được hạnh phúc, vì ông bà đang nằm bên nhau đã bao nhiêu năm), bác tôi đây, chú đây, cô dượng đây, và cả cha nữa ... cả bao thế hệ như đang dừng lại trên ngọn đồi nhỏ này, và có phải đây là những vòng tay đang chờ đón chúng tôi trong một tương lai chắn chắn sẽ đến hay là những ánh mắt thiết tha nhắc cho tôi nhớ lại ngày nào tôi còn bè...

Ngày ấy, tôi là một cô bé con con hay quậy phá, hay leo trèo mà cũng hay thủ thỉ với Nội rằng: "Nội ơi, con muốn làm người lớn, mà sao lâu quá .. chờ hoài hỏng thấy lớn vậy nội ơi!". Tôi muốn làm người lớn lắm! Vì người lớn thì muốn ăn muốn ngũ tuỳ ý không bị bắt buộc, người lớn sẽ được cho nấu cơm, sẽ được cho giặt áo quần của mình, sẽ được mặc những cái áo lạ lùng mà bọn con nít không được mặc ... và tôi muốn làm người lớn lắm! vì một đứa bé con con như tôi thì được việc gì ngoài chuyện giật thót tim khi mỗi đêm nghe tiếng đạn réo và phải biết chạy thật nhanh vào hầm trú lúc đạn pháo rơi. Vậy mà tôi cứ mãi là một cô bé con con ... đi ra đi vào... mong thời gian trôi mau để trở thành người lớn; mỗi lần tết đến tôi mừng lắm vì mình thêm được một tuổi, vì sẽ được một bộ quần áo mới lớn hơn. Ngày tôi rời ngôi trường làng bé nhỏ xinh xắn mà mỗi lần đi học tôi chỉ thích đến trường bằng cách băng ngang cánh đồng, lội bì bõm trong ruộng cho mát chân để bước vào ngưỡng cửa trung học, với chiếc áo dài lụng thụng, lướt thướt mà lòng vui hớn hở cứ ngắm mình mãi trong gương và luôn miệng "Ba ơi con lớn rồi nè!..." và nếu có ai đó qua đường hỏi "Cô ơi, cho hỏi thăm..." thì nụ cười sẽ được gắn lên môi suốt cả ngày (vì được gọi bằng Cô mờ!).

Ngày xưa tôi mong thời gian trôi mau để dược lớn nhanh như thế đó! Nhưng còn bây giờ? Trước khói hương bay, bên cạnh người anh hai mươi mấy năm xa xứ, tôi lại thầm tiếc cho khoảng thời gian đã trôi qua... thời gian đã trôi qua thật mau... .phải chi như ngày xưa, khi tôi còn bé chắc hẳn tôi sẽ được nội bồng lên và hôn vào má, sẽ được ba cõng trên lưng khi ấm đầu, sẽ được đi theo anh mà chơi bắn bi, đập đáo hay chơi u... và tôi cũng sẽ được sống lại những chuỗi ngày vô tư hạnh phúc dưới bao mái trường. Tôi nhớ lắm cái ngày xưa còn bé của tôi, có những buổi chiều chạy đổ mồ hôi trên ruộng khi con diều băng vào núi, có những mùa nước nỗi cá lội đầy đồng đến nỗi khi ngũ vẫn còn mơ và có cả thằng bạn nhỏ đã đạp chiếc xe bé xíu đến nhà nhe răng cười đưa cho tôi trái ổi rồi biến đi mà tôi thì méo xẹo vì trái ổi thơm nồng nàn mùi xà bông thơm, không thể nào cắn vào cho được. Tôi cũng nhớ lắm những mái trường, nhớ thầy nhớ bạn, nhớ giờ kiểm tra không học bài, nhìn con zero mà muốn khóc. Nhớ mỗi khi ăn vụng trong lớp, bất chợt thầy quay lại thấy... chao ơi! thật là sợ và khó quên. Và còn nhiều thứ nữa...

Bây giờ sao có nhiều cái để nhớ, còn ngày xưa sao có nhiều cái để mong chờ? Bây giờ, ước gì thời gian quay trở lại, ước gì thời gian trôi chậm hơn, mặc dù trong thời gian của quá khứ đó không hẳn chỉ là hạnh phúc mà đã có những giây phút thật cháy lòng. Thời gian! người ta không thấy được thời gian nhưng người ta cảm giác được thời gian dài hay ngắn... Mà thật sự thời gian dài hay ngắn? ai có thể nói cho ai nghe? Trước mắt tôi khói hương vẫn bay, tôi vẫn không tự biết được thời gian dài hay ngắn trong tôi.

Yến Nhi
Send comment
Your Name
Your email address