Tết 2018  ·· * ··  Chúc Mừng Năm Mới Năm Mậu Tuất  ·· * ··  
   
GOOGLE DỊCH
BẢN ĐỒ THẾ GIỚI
KHÁCH THĂM VIẾNG
439,012

ĐOẢN KHÚC CHO LƯƠNG VĂN CAN - Phan Thị Hương

Tuesday, December 7, 201012:00 AM(View: 26101)

Một buổi sáng soi gương tìm thấy một vài sợi tóc bạc mới hay mình đã ở tuổi tứ tuần. Mới hay rằng mình đã rời trường đã hơn 20 năm. Khi đứa con đầu lòng cũng bắt đầu rời trường học như mẹ nó ngày nào.

Ngôi trường Lương Văn Can ngày nào - Bản thân là Trường Quận 8 - 1968 mùa Xuân Mậu Thân bắt đầu với những bước nai chập chững vào trường. 7 năm đăng đẳng trôi qua. Bây giờ nhìn lại ngẫn ngơ với trường xưa cũng nơi đây tháng ngày quá khứ những ôm ấp thương yêu của tuổi học trò. Những sáng nhìn sương tan, những chiều nhìn lá đổ theo gió bay. Những kiến thức bắt đầu chất đầy dần vào trong tâm hồn và trí não. Đến một ngày tôi biết thương cánh diều bay cao của thầy Khoan - những cuốn báo Xuân báo tường mà thầy Đoan ân cần chỉ dẫn. Những lo toan mà thầy Bằng luôn nhắc nhỡ. Và sự xông xáo hết lòng của thầy Hưng - những giờ giảng Việt văn của cô Mai. Một ngày nào thầy Lương Ngọc Hồ và thầy Đỗ Anh Tài thương yêu bồi dưỡng Văn trong 2 ngày để đi thi ngày Lễ Hai Bà Trưng ở thành phố - Còn bao nhiêu thầy cô để nhớ để thương mà trên 20 năm tôi vẫn còn đóng khung trong óc, cất giữ tận đáy ngăn tim như một bí tích nhiệm mầu tuổi nhỏ mỗi lần bất chợt gặp lại nghe ngẫn ngơ trãi rộng đến bồi hồi - ngày mà bao nhiêu năm trước góc này cả lớp trồng cây - góc kia căn lều cắm trại - góc nọ gian hàng của lớp trong lễ hội truyền thống 23 tháng Chạp hàng năm. Ông Nghè và bà Nghè năm xưa giờ hẳn đã già nhưng vẫn không quên những gì đã trãi qua như một vầng sáng trong đời mình đã có. Những lúc thì hùng biện vỗ tay như pháo và nụ cười thân thương của thầy Uông Đại Bằng như ban bố cho tất cả học sinh.

Ngày nào đứng ở góc lan can nhìn mưa mà mơ ước tương lai. Bây giờ tương lai là đây là hiện hữu mà ước mơ thì xa vời và đầy ngăn cách.

Lương Văn Can đã lẫn trong máu chúng ta mỗi lần đi ngang qua và nhớ đến chùng bước và cúi mặt đi qua mà mắt chớp đến nghẹn ngào - kỹ niệm thật không thể quên được.

Tất cả những gì trong quá khứ như yêu thương như âu yếm, dặn dò và ngôi trường đã nuôi nấng trong 7 năm trời dai dẳng - sẽ bùng lên trong ngày truyền thống năm nay - Mùa Xuân đầu năm 97.

PHAN THỊ HƯƠNG
Send comment
Your Name
Your email address