Tết 2018  ·· * ··  Chúc Mừng Năm Mới Năm Mậu Tuất  ·· * ··  
   
GOOGLE DỊCH
BẢN ĐỒ THẾ GIỚI
KHÁCH THĂM VIẾNG
437,922

NHỚ VỀ ANH BỮU ĐIỀN - Yến Nhi & Dung Hoàng

Tuesday, December 7, 201012:00 AM(View: 21011)

21/10/2007
Buổi trưa sau năm năm
Năm năm qua thật mau, như cái chớp mắt. cứ như mới đó mà thật ra đã lâu lắm rồi...
Trưa nay, một nhóm nhỏ bạn cùng Thầy ngồi với nhau nhớ về năm năm trước, nhớ ngày anh Bửu Điền mất đi... mà có phải anh đã mất đi không hả? chắc là không đâu chỉ là đã đi xa thôi vì nếu đã mất đi thật sự thì không còn có gì cho mọi người ngồi lại, cho mọi người hồi tưỡng và nhắc nhở...
Hôm nay, Anh Trung ĐủHồng làm nhiều món mà anh Điền thích cho mọi người ăn, nhưng dành cho anh là 1 dĩa trái cây và một bình hoa nhỏ thanh khiết. Vui hay buồn khi hội tụ lại để nhớ anh? có lẽ ai cũng nhớ nhưng cũng hong ai muốn buồn nên ĐủXanh nhìn bình hoa mà thầm nói : "Hello ! Khỏe ha anh Điền... " rồi nhắc với bé Khánh những kỹ niệm trước giờ anh đi xa. "nè nha, trước khi đi ba con còn bắt dì Nhi bóp chân cho nữa nha, còn phải nhẹ nhẹ tay nữa nha... rồi cùng mọi người niệm Phật nữa..."
Thầy cũng kể lại những giờ phút cuối bên anh Điền, ĐủXanh cũng nhớ Thầy là người thay áo cho anh Điền, còn anh Trung đã bế anh Điền trên lầu xuống... nhiều nhiều kỹ niệm lắm trong thời gian ngắn ngủi ấy, nói sao cho hết hả?.. ĐủXanh nhớ đã tường thuật từng ngày trên mail, mọi người đã thăm hỏi và căng thẳng theo dõi rồi cDen đã từ Úc bay về thăm, nhìn lại những hình anh cũ mà anh nâng niu, cái thẻ học sinh được anh cất kỹ mà ai cũng muốn khóc... và các anh chị khóa 74 đã có một ngày vui hạnh phúc bên anh...
Hoàng à, chắc Hoàng nhớ lắm phải không?.. Hoàng đã không ngủ được nên trưa nay đã phone về liên tục cho Thầy cho bạn. Mỹ Ly cũng vậy, hết chat rồi tới phone... sao nói hoài không hết lời hết chuyện...Năm năm rồi nhớ lại như mới hôm qua...
Thầy nhắc những hôm đã qua, những người thân thương lần lượt ra đi... nhớ thầy Hoạt, thầy Duật, thầy Hồ, anh Lộc, anh Cận và còn nữa... và sẽ còn ai nữa?.. bây giờ, sau bao năm... có lẽ cái đau chia ly không còn làm cho mọi người nhói lòng bởi vì ai cũng đã mặc nhiên chấp nhận cái sống, cái chết, nhưng chắc rằng trong tim tất cã tình yêu thương nồng ấm hơn, gắn bó hơn và mong chờ hơn sự hội ngộ trong tương lai.
Hoàng à, mọi người có được gặp lại hay không hả? không ai biết được phải không? nhưng dù thế nào đi nữa thì mình cùng nhau xin được cảm ơn...cảm ơn trời đã cho chúng mình có quá khứ và hiện tại trong nhau, cho mình có cảm giác thật gần dù đang ở thật xa, cho mình biết thế nào là tiếng cười và những giọt nước mắt, biết thế nào là hạnh phúc và đau khổ... vì nếu không thì mình không thực sự đang sống...phải không ?

Đủ Xanh

Năm năm thoáng bước qua thềm
Chạnh lòng chợt nhớ nổi niềm cô liêu
Nắng Thu vàng vỏ hắt hiu
Xuân xanh tan vội, Đông chiều sớm sang
Chút hương cho ấm hồn hoang
Chút hoa cho thắm quan san muôn trùng
Về đây cho khỏi lạnh lùng
Để chung chén rượu, để cùng câu ca
Để nghe thân ái chan hòa
Vẫn là thưở ấy ngọc ngà tuổi thơ

Dung Hoàng
Send comment
Your Name
Your email address